Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2018

THÀNH PHỐ NGẬP NƯỚC DO ĐÂU?


Nước ngập bây giờ không phải chỉ là đặc sản của Sài Thành mà đã lan ra nhiều đô thị ở miền Tây như Cần Thơ, Vĩnh Long, Long Xuyên, Trà Vinh v.v... dù các đô thị này đều nằm cạnh một dòng sông lớn.
Đọc các tin trên báo về việc nước ngập thì thấy họ lý giải là do "triều cường" và do "biến đổi khí hậu" làm nước biển dâng cao. Đây là cách giải thích sai sự thật, ĐỔ HẾT TẠI TRỜI, gây hiểu lầm về nguyên nhân ngập nước, phủi bỏ trách nhiệm của chính quyền vì đã để cho tình trạng nước ngập xảy ra ngày một nặng mà không có cách giải quyết.
TRIỀU CƯỜNG là gì? để hiểu thì phải biết về thủy triều. Do ảnh hưởng sức hút của mặt trăng nên nước biển dâng lên và hạ xuống theo chu kỳ, gọi là thủy triều. Một ngày thủy triều lên một lần xuống một lần gọi là "nhật triều", lên xuống hai lần gọi là "bán nhât triều". Ở miền Nam nước ta chế độ thủy triều là bán nhật triều.
Một tháng âm lịch có hai lần thủy triều lên cao nhất trong tháng là ngày mùng 1 và ngày rằm, dân miền Tây gọi là con nước rong. Có lẽ ngôn ngữ báo chí cách mạng gọi những ngày nước rong này là TRIỀU CƯỜNG.
Ngày xưa, trước thời ngập nước triền miên thì mỗi tháng vẫn có hai lần triều cường mà sao nước không ngập? Báo chí cho lời giải là bây giờ triều cường cao "lịch sử", có những lần triều cường cao nhất trong 50 năm lại đây. Điều này SAI vì MỰC THỦY TRIỀU đo ở biển Vũng Tàu hiện nay KHÔNG CAO HƠN hồi cách nay 40-50 năm.
Nhưng thủy triều đo ở trạm Phú An trên sông Sài Gòn, phường Bến Nghé Q1 cách biển 60km, mực triều cường tăng đột biến từ những năm 1990, trùng với thời kỳ đô thị hoá mạnh mẽ và những năm gần đây năm sau cao hơn năm trước, năm nào cũng triều cường "kỷ lục". Vậy điều gì làm cho triều cường ở ngoài biển thì bình thường mà trong sông lại cao kỷ lục? Đó là do quy hoạch thành phố thiếu tầm nhìn (rất nhiều vấn đề: lấp hồ ao kênh rạch, bê tông hóa, cống thoát nước không thích hợp, v.v...)
Ở đồng bằng song Cửu Long các thành phố ngập được cho là do triều cường và nước biển dâng. Triều cường thì như trên đã nói, do xây dựng thành phố thiếu tầm nhìn, thiếu hiểu biết mới làm cho thủy triều từ bình thường trở thành CƯỜNG.
Còn nước biển dâng gây ngập các đô thị cũng sai luôn. Theo tài liệu của Viện Khoa Học Thủy lợi VN thì từ năm 1993-2003 tốc độ nước biển dâng bình quân khỏang 3,1±0,7 mm/năm (tức là cao nhất 3,1cm/10 năm). Dự đoán là đến NĂM 2100 nước biển dâng cao 1m thì 40% diện tích đồng bằng sông Cửu Long bị ngập nước.
Tóm lại, biến đổi khí hậu và nước biển dâng là có, nhưng là chuyện cuối thế kỷ 21. Bây giờ thế giới họp bàn tính toán để đối phó chuyện dự đoán sẽ xảy ra. THỰC TẾ bây giờ nước biển chưa dâng và chưa làm ngập nơi nào ở đồng bằng cả. Thủy triều ngoài biển cũng vẫn thế, vào tới trong sông thì trở nên CƯỜNG (mà hồi trước 75 chẳng bao giờ cường. chỉ là nước rong thôi.)
VẬY CÁCH NÀO ĐẺ HẾT NGẬP? Có cách chứ. Nhiều thành phố trên thế giới thấp hơn mực nước biển mà đâu có ngập. Chỉ có điều bây giờ lãnh đạo đường như chỉ biết phá, còn giải quyết vấn đề thì không ai biết!
Hình: TP Long Xuyên ngập do triều cường

Thứ Tư, 10 tháng 10, 2018

KÉO GIÁ HEO


Mấy ông quan chức lớn mở miệng ra là nói cái gì thời đại 4.0 vậy không biết mấy ông có hiểu biết gì về kinh tế hay không mà đòi "kéo giá heo"
Heo không phải là mặt hàng độc quyền mua bán của nhà nước như xăng dầu nên không phải có ai đó muốn nó tăng là nó tăng, muốn nó giảm là nó giảm. Nó tăng hay giảm là theo quy luật cung cầu của thị trường.
Hồi cuối năm 2016 đầu năm 2017 giá heo giảm sâu và giảm kéo dài suốt năm 2017, giá đáy là 25k/kg heo hơi kéo dài nhiều tháng. Sang đến tháng 6-2018 heo mới lên giá và liên tục lên giá đến hiện tại ở miền Nam giá từ 50-55k/kg heo hơi.
Giá heo giảm là vì lượng heo quá dư thừa, các ông cũng họp hành các kiểu nhưng cũng đâu có kéo được giá heo lên. Hậu quả là người nuôi heo lỗ xiểng liểng, mất sạch vốn liếng. Có chủ trại không nuôi heo nổi mà heo con bán không ai mua đành phải ...thả đại cho nó đi lang thang tới đâu thì tới.
Ngành chăn nuôi heo banh xác, các công ty lớn có tiềm lực mạnh mới cầm cự được đến hiện tại. Lượng heo giảm mạnh thì giá heo tăng. Trong thời gian một năm rưỡi qua các công ty cầm cự được họ lỗ bao nhiêu các ông có thấy không mà bây giờ heo lên giá mới hai tháng thì các ông kêu gào rằng công ty lời quá nhiều?
Ngành chăn nuôi của VN thật sự không bền vững. Cá ông có hiểu biết và có lòng thương nông dân thì hãy vạch ra chiến lược phát triển ngành chăn nuôi heo cho bài bản vào. Các ông để nông dân và nhà chăn nuôi tự bơi, khi lỗ thì phơi xác đến khi lời thì mất xác rồi, còn gì nữa mà gầy dựng lại.
Quản lý kinh tế mà nước đến trôn mới họp để "kéo" thì còn nước mẹ gì!
Một thời gian nữa vì giá heo tăng nên người ta lại nuôi heo nhiều, thì giá heo sẽ giảm dần. Khi ấy các ông sẽ vỗ ngực xưng là nhờ ta kéo hahaha.
Tuy vậy phải mất chừng một năm rưỡi mới có thể gầy lại đàn heo để không còn thiếu nguồn cung như hiện nay. Lúc đó công "kéo" của mấy ông nguội mất rồi, không biết có đủ mặt dày để kể công hay không.

CƯỚP -

Tác giả: Nhà thơ NGUYỄN DUY
con ơi mẹ dặn câu này
cướp đêm là giặc cướp ngày là quan - (ca dao xưa)
Cướp xưa băng nhóm làng nhàng
cướp nay có đảng có đoàn hẳn hoi
có con dấu đóng đỏ tươi
có còng có súng dùi cui nhà tù
cướp xưa lén lút tù mù
cướp nay gióng trống phất cờ phóng loa
con trời bay lả bay la
cướp trên bàn giấy cướp ra cánh đồng
dân oan tuôn lệ ròng ròng
mất nhà mất đất nát lòng miền quê
tiếng than vang động bốn bề
cướp từ thôn xóm tiến về thành đô
ai qua thành phố Bác Hồ
mà coi cướp đất bên bờ Thủ Thiêm
bây giờ mẹ phải dặn thêm
quan tham là cướp cả đêm lẫn ngày.
Sài thành, tháng 9.2018

QUAN TÂM CHÍNH TRỊ HAY THAM GIA CHÍNH TRỊ?


Nếu bạn là người hay quan tâm và hay có ý kiến về mọi mặt đời sống xã hội như quan tâm đến luật đặc khu, luật an ninh mạng, quan tâm đến giáo dục, y tế, môi trường, đời sống nông dân, sản xuất nông nghiệp, nông dân mất đất v.v...thì bạn sẽ được nghe rất nhiều lời khuyên là: lo làm ăn đi, lo chi chuyện chính trị cho phiền phức. Có người còn cao siêu hơn, khuyên một cách trí tuệ rằng: chính trị bẩn thỉu lắm, đấu đá triệt hạ nhau kinh lắm, tham gia chính trị làm chi, sống bình thường cho thanh thản.
Người ta khuyên như vậy vì người ta nhầm lẫn giữa CHÍNH TRỊ và LÀM (NGHỀ) CHÍNH TRỊ. Chính trị bẩn thỉu và đấu đá là giữa các NHÀ CHÍNH TRỊ với nhau. Bạn sợ điều đó thì bạn đừng THAM GIA CHÍNH TRỊ, bạn không làm CHÍNH KHÁCH. Còn bạn QUAN TÂM tới chính trị là bạn quan tâm tới cuộc sống của mình, bạn đâu dính dáng tới sự đấu đá (mà bạn cho là "bẩn thỉu") giữa các chính khách.
Nói cho dễ hiểu là như thế này. Ngành y tế liên quan đến tất cả mọi người, bạn có thể nói: tôi sợ máu tôi không LÀM NGÀNH Y được, thế nhưng như vậy không có nghĩa là bạn xa lánh ngành y tế. Bạn vẫn phải cần đi khám bệnh , đi chữa bệnh hoặc mua thuốc, hoặc bán thuốc v.v..
Bạn có thể nói làm nghề giáo vất vả mà lương thấp bạn KHÔNG LÀM NGHỀ GIÁO được. thế nhưng bạn vẫn cứ phải liên quan đến ngành giáo dục rất nhiều chứ đâu có tránh xa ngành giáo dục được.
Vậy thì chính trị là mọi mặt đời sống xã hội, đối nội đối ngoại của một quốc gia. Bạn chê chính trị bẩn thỉu, đấu đá, triệt hạ lẫn nhau, bạn KHÔNG THAM GIA CHÍNH TRỊ có nghĩa là bạn không làm nhà chính trị, bạn không làm CHÍNH KHÁCH. Nhưng với tư cách là công dân, mọi mặt đời sống của bạn đều liên quan đến chính trị, tức là liên quan đến cách điều hành đất nước của chính quyền.
Chính trị bao trùm tất cả các ngành nghề, các mối quan hệ trong xã hội. Nếu không quan tâm chính trị tức là bạn đã không quan tâm đến số phận của chính mình. Quyền lợi của mình, cuộc sống của mình, hiện tại của mình, tương lai của con cháu mình tại sao mình lại không quan tâm?
Chúng ta, ra ngoài xã hội đấu tranh với nhau từng chút một, nhưng đụng tới nhà nước thì nhà nước đúng hay sai gì ta cũng nhất định "không dính dáng đến chính trị", "chính trị là bẩn thỉu"!
Tóm lại, là công dân, ta cần quan tâm đến chính trị. Chính trị là quyền lợi, là cuộc sống hàng ngày của chúng ta.
Ca sĩ Tuấn Hưng không quan tâm chính trị mà còn chửi người quan tâm đến chính trị là phản động. Thế rồi, hậu quả tới ngay, chính quyền tặng cho TH một vố hủy sô trước giờ mở màn 2 tiếng, và chàng ca sĩ không phản động này phải nhập viện vì sốc. Đó, đâu phải là bạn không quan tâm đến chính trị thì chính trị sẽ không quan tâm đến bạn, sẽ bỏ qua cho bạn.

Chủ Nhật, 7 tháng 10, 2018

SỢ LIÊN LỤY


Xăng lại tăng giá lần thứ hai trong vòng 15 ngày. Xăng tăng giá không chỉ ảnh hưởng trực tiếp đến những người có xe hơi xe gắn máy xài xăng mỗi ngày mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến túi tiền của toàn xã hội.
Xăng tăng thì giá cước vận chuyển mọi hàng hóa đều tăng, hàng hóa các thứ sẽ tăng giá. Thí dụ em là nông dân, nông sản của em chở đi bán tăng cước vận chuyển thì thương lái sẽ ép giá của em chút để bù vào chỗ thiếu hụt. Vật tư nông nghiệp như phân thuốc sẽ tăng giá một chút để bù vào vận chuyển Các công ty có hạch toán chi phí nên họ tăng giá được, nông dân tụi em thì phải chị các công ty và thương lái ép giá trong cuộc cạnh tranh mang tên xăng tăng giá.
Em đi khám bệnh, giá cước xe khách tăng, lên đến bệnh viện hay phòng khám thì mọi thứ của bệnh viện đều tăng giá do xăng tăng. Mấy lần trướ em còn cầm cự được nhưng lần này em phải ăn cơm từ thiện mới đủ tiền khám chữa bệnh.
Tóm lại là ai cũng bị liên lụy khi xăng tăng giá nhưng ít người lên tiếng phản đối. Mà cái sự liên lụy này bắt buộc người ta phải chịu chứ không tránh xa để khỏi liên lụy được.
Cái đáng sợ liên lụy không sợ, đi sợ liên lụy với cái ...vu vơ.
P/s em là công dân gương mẫu nha mấy chế, em hổng có bán nước lời 1200%. Giao thiệp với em không có gì để phải sợ liên lụy hahaha.

Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2018

THỜI ĐÓI KHÁT (tt)


Ở nông thôn lúa gạo nông dân làm ra các ông "thu mua" với giá rẻ mạt. Heo, gà, vịt, hột vịt gì các ông cũng "thu mua" cũng quản lý tất tần tật. Khi chưa ép được nông dân vô tập đoàn thì các ông đi tới từng nhà đo bồ lúa để tính ra số lúa được giữ lại đủ cho gia đình ăn, dư bao nhiêu phải "bán" hết cho nhà nước. Heo gà vịt cũng vậy, phải để nhà nước "thu mua", bán chợ đen là có tội.
Lúc ở SG quân cách mạng xộc vô nhà dân lục lọi "đồ tế nhuyễn, của riêng tây" thì ở đồng bằng các đồng chí cũng không chịu kém. Chỗ tôi hiện sống khi ấy các ông cách mạng cũng tự tiện xông vô nhà người ta , có vàng lấy vàng có gì gọi là của cải đều "tịch thu". Nhà tôi giờ còn một cái giường của cha mẹ chồng tôi ngủ ngày xưa, trong thành giường khuất dưới vạt có đóng một cái hộp nhỏ để giấu vàng phòng khi bị khám xét. Cái hộp nhỏ xíu, giấu được chừng 10 khoen vàng là tối đa (10 chỉ). Giờ nhìn cái hộp thấy thương ông bà hồi ấy gì đâu.
Vì thu mua của dân mọi thứ nên các ông phải ngăn sông cấm chợ, không cho dân đem hàng hóa đi bán chợ đen. Chuyện ngăn sông cấm chợ này mọi người đã nói nhiều rồi. Từ miền Tây lên SG có cái trạm Tân Hương khét tiếng, xe đò dừng lại trạm có khi vài ba tiếng để chờ kiểm soát. Tôi đã từng thử đi "buôn lậu" đường từ Bến Tre lên SG kiếm chút tiền xài khi còn học đại học. Kết quả là bị tịch thu hết giỏ đường 10kg ở trạm xét ngay bến phà Rạch Miễu chứ chưa lết được tới Tân Hương. Lời đâu không thấy mà mất luôn số tiền ít ỏi mẹ cho dằn túi đi lên trường học.
Dù làm đủ mọi cách, từ thu mua tới tịch thu của dân, ép nông dân hợp tác hóa, sản xuất theo kế hoạch mà dân ngày càng đói. Hồi tôi học đại học sinh viên đói thôi rồi. Mỗi tháng tiêu chuẩn được 17 kg gạo với mấy trăm gram thịt, mấy trăm gram đường. Có vụ này chắc các bạn sinh viên thời này không hình dung, là mỗi năm sinh viên nữ được "tiêu chuẩn" mua mấy thước vải mùng dùng cho việc của nữ giới, ahihi!
Tới năm 85 kinh tế quá kiệt quệ, làm phát tăng cao, các ông túng thế phải đổi tiền. Cú đổi tiền này xảy ra khi chúng tôi còn đang học ĐH. Khi ấy tôi nhớ tờ tiền lớn nhất là 50đ. Sau cú đổi tiền này, mà số lượng tiền được đổi tối đa là giới hạn bao nhiêu đó (không nhớ) thì những nhà giàu còn sống sót, còn chống chọi được tới lúc này lại lần nữa bị mất trắng.
Đổi tiền xong thì oh! lạm phát phi mã lên tới 700% thì năm 1986 các ông mới chịu "mở cửa", "đổi mới" gì đó. Từ đây các ông mở dây siết cổ nền kinh tế, không thu mua, không ngăn sộng cấm chợ, trả lương đủ cho cán bộ nhân viên tự mua gạo và nhu yếu phẩm chứ không phân phối bao cấp nữa. Chỉ đơn giản là thả bàn tay lông lá ra cho nhân dân tự thở, không làm những điều kỳ quái đi ngược quy luật kinh tế thì tự nhiên kinh tế phát triển, Vậy là các ông tự hào về thành tích đổi mới, tự hào mãi đến hôm nay.
Chỉ sau vài năm mở thòng lọng cho dân miền Nam, năm 1988 vẫn còn nhập khẩu lương thực nhưng năm 1989 lần đầu tiên VN đã xuất khẩu được 1,4 triệu tấn gạo. Kể từ đây, cái sự đói khát mới không còn ám ảnh người dân miền Nam.
Các bạn thanh niên ngày nay nghĩ xem, nếu gia đình cha mẹ các bạn bị cướp sạch thành quả lao động cả đời, gia đình con cái đói khổ nheo nhóc và thất học (vì lý lịch) thì các bạn có căm thù không? Nhưng nhân dân miền Nam quả thật là rất hiền lành, họ đã chịu đựng và vượt qua tất cả để NHIỀU LẦN phải làm lại từ đầu.

Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2018

THỜI ĐÓI KHÁT


Hồi trước năm 1975 có nằm mơ hoặc có trí tưởng tượng phong phú đến mấy thì dân miền Nam cũng không thể ngờ rằng có một ngày dân xứ mình không có đủ gạo ăn. Đói sao được khi mà đất phương Nam đồng ruộng phì nhiêu, cò bay thẳng cánh. Từ hồi thời Pháp thuộc đã lừng danh là xứ xuất cảng lúa gạo. Ấy vậy mà cái điều không tưởng đó đã xảy ra không lâu sau ngày miền Nam bị phỏng.
Mấy hôm nay thấy mọi người nhắc lại thời đó, mà toàn nhắc về dân thành thị bị cải tạo tư sản, tịch thu nhà cửa, tiền bạc, cơ sở sản xuất chứ không thấy nhắc về công cuộc cải tạo nông nghiệp. Có công có nông mới đủ bộ liên minh công nông của các ông. Tôi gốc là dân quê nên biết nhiều chuyện về cải tạo nông nghiệp thời đó, sẵn đây ôn cố tri tân luôn một thể.
Song song với cải tạo tư sản ở thành thị thì các ông cầm quyền cũng cải tạo nông nghiệp ở nông thôn. Nông nghiệp miền Nam thời 1975 phát triển và trình độ canh tác khá tiên tiến. Nhờ chính sách "người cày có ruộng" từ thời đệ nhất cộng hòa kéo dài đến thời đệ nhị cộng hòa mà hầu hết nông dân miền Nam đều là trung nông, có ruộng đất. Nhiều gia đinh sắm được máy cày, cày cho gia đình và cày mướn cho xóm giềng. Một số vùng nông dân đã sử dụng giống lúa ngắn ngày, gọi là lúa thần nông để thay cho giống lúa mùa dài ngày, tăng vụ lúa lên 2 vụ thay vì một vụ như xưa.
Khi các ông cộng sản cầm quyền thì bắt dân phải giao ruộng đất để làm "tập đoàn sản xuất", máy cày máy xới gì cũng phải giao hết cho tập đoàn. Tập đoàn có ban bệ đầy đủ. Tập đoàn viên đi làm theo tiếng kẻng, có chấm công. Cuối mùa thì lúa nộp cho nhà nước theo chỉ tiêu, lúa còn lại chia cho tập đoàn viên theo công điểm.
Ở đâu cũng có người siêng kẻ biếng. Người siêng đâu muốn mình làm cho kẻ biếng ăn nên vô tập đoàn thì ai cũng làm biếng như ai. Có giai thoại kể rằng anh nọ đang giơ cây cuốc lên cuốc đất thì kẻng hết giờ. Anh ta liền thu cuốc lại chứ không "nỡ" bổ xuống nhát cuốc rồi nghỉ! Lúa giống xấu, gạo dở, cỏ lên chung với lúa mà "tập đoàn viên" đâu có siêng lội nhổ cỏ nên gạo thời ấy đầy bông cỏ là vậy.
Hậu quả là chỉ sau một vài năm hợp tác hóa sản xuất nông nghiệp thì lúa gạo miền Nam làm ra không đủ ăn. . Dân xứ lúa như An Giang, Đồng Tháp, Bạc Liêu ... thì còn đủ gạo ăn cầm cự khỏi ăn độn chứ dân xứ dừa xứ cá như Bến Tre, Trà Vinh... cũng phải ăn độn khoai lang khoai mì. Dân thành thị thì được nhà nước "bao cấp", bán cho bo bo với bột mì ăn độn mệt nghỉ.