Hiển thị các bài đăng có nhãn Gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 22 tháng 10, 2024

NHÀ SÀN


Nhà sàn là nhà "có chân", sàn nhà cách mặt đất một khoảng cao hoặc thấp tùy nhu cầu của gia chủ. Đi lên nhà sàn phải có cầu thang.
Người Thượng ở Tây Nguyên ở nhà sàn chắc ai cũng biết, nhưng người miền Tây, đồng bằng Cửu Long ở nhà sàn thì lại ít người biết!
Dân miền Tây ở nhà sàn vì có mùa nước nổi. Chỉ vùng nước nổi đầu nguồn sông Tiền, sông Hậu, thuộc tỉnh An Giang, Đồng Tháp mới có nhà sàn. Xuôi về hạ lưu, các tỉnh Cần Thơ, Hậu Giang và các timhr ven biển đều không thấy có nhà sàn. À, trừ khi người ta cất nhà trên ao, hồ, kinh, rạch, sông thì phải cất nhà sàn. Hồi xưa Sài gòn cũng nhà sàn chi chít trên kinh rạch!
Ở miệt vườn không có mùa nước nổi thì người ta cất nhà trong vườn, xa xa mới có một cái nhà vì vườn ai cũng lớn, tính bằng công bằng mẫu, không có cảnh nhà cửa san sát nhau như phố thị.
Thế nhưng ở vùng nước nổi người ta không ai cất nhà trơ trọi ở giữa đồng trên mảnh đất của mình, mà nhà cửa luôn cất dọc theo đường lộ, theo bờ kinh, cũng san sát nhau không thua gì nơi phố thị. Vì sao vậy?
Vì khi nước lên, cánh đồng thành biển nước, không thể cất nhà trơ trọi giữa đồng sẽ bị sóng, gió nguy hiểm. Khi mùa khô về thì giữa đồng lại không có nước sinh hoạt.
Các đô thị trong vùng nước nổi như Tân Châu, Hồng Ngự, Châu Đốc v.v... đều được lập ở những vùng đất cao tự nhiên hoặc do tôn tạo để mùa nước không ngập hoặc ngập chút ít. Các con đường trong vùng nước nổi cũng được đắp cao để không ngập.
Các con kinh xáng khi được đào thì đất đổ lên hai bờ kinh sẽ được sửa sang thành đường giao thông không ngập nước, và dân cư liền cất nhà cặp theo đường lộ. Cất nhà sàn cao bằng mặt lộ là không bị ngập.
Nhà sàn của người trung nông vùng nước nổi rất vững chãi và đẹp. Nhà có thể cất kiểu sắp đọi hoặc chữ đinh, sàn ván, lợp ngói. Cột sàn gọi là cây "nống" (hay "nóng"?) Làm bằng đá hoặc xây xi măng. Các cột nhà bằng gỗ được đặt trên các đầu nống này mà không cần kết dính bằng xi măng hay gì khác, giống như kê cột trên tán của nhà trệt. Nhà sàn sẽ tự vững chắc trên bộ nống nhờ chính sức nặng của nó.
Nếu nhà sàn trơ trọi giữa đồng mà nước lớn gần mặt sàn thì sóng đánh từ dưới sàn lên có thể nâng luôn cái nhà rời khỏi bộ nóng. Nhưng nếu cất nhà dựa lộ thì sóng vô bị lộ chắn lại, không lớn nên nhà sẽ an toàn.
Nhà tui là nhà sàn, kiểu chữ đinh. Trước nhà là quốc lộ, sau là đồng ruộng nước nổi. Nhà cất cao bằng mặt lộ, sân đắp cao bằng lộ nên từ trước vào nhà không cần cầu thang. Năm 2000 nước rất cao, quốc lộ nhiều đoạn bị ngập nên sau đó đường được nâng lên hơn một thước, nhà thấp hơn đường nên phải nâng lên bằng đường.
Nhà dọc đường quốc lộ hay "trong kinh" thì bây giờ người ta cũng xây nhà lầu nhà đúc như thành phố. Nhà sàn chưa bị dẹp để xây mới cũng còn kha khá. Nhà tui là một trong những nhà sàn đó.
Hình 1: những cây nống dưới sàn nhà tui
H2: sàn ván nhà tui, hai miếng ván màu sáng là mới thay gần đây.
H3: đường lên nhà sàn (nhà người ta)





Thứ Năm, 1 tháng 11, 2018

TRƯỜNG GIA LONG: MƠ ƯỚC CỦA BA TÔI


Tôi là con gái đầu lòng. Khi mới sinh tôi ra là ba tôi đã ấp ủ niềm mơ ước: con gái lớn lên sẽ thi đậu vào trường Gia Long, sẽ là nữ sinh Gia Long. Từ nhỏ, tôi đã nghe điều đó, và mặc nhiên coi đó là điều mình phải làm, và sẽ làm được.
Ba tôi là "quân nhân" nên cứ phải thuyên chuyển đi hết tỉnh này đến thành phố khác. Khi tôi được sáu tuổi, bắt đầu đi học thì ba tôi xin đổi về Sài Gòn để thực hiện ước mơ "con gái học Gia Long". Trước ngày khai giảng năm học mới ba tôi đã nhận nhiệm sở mới ở Quận 2, mua một căn nhà nhỏ ở Sài Gòn. Năm đó ba mẹ tôi ở tuổi U30.
Mẹ tôi là cô giáo tiểu học. Năm tôi 4-5 tuổi mẹ tôi mỗi ngày đi dạy học đều dẫn tôi theo cho ngồi ở một góc lớp vì tôi ở nhà thì không có ai trông coi. Học ké suốt một năm tôi đọc thông viết thạo và biết làm toán cộng trừ hai con số mà mẹ tôi cũng chẳng hay! Khi về Sài Gòn mẹ tôi xin cho tôi vào lớp 1, học được một buổi thì cô giáo lớp một dẫn tôi lên văn phòng nói với thầy hiệu trưởng: nó rành hết chương trình lớp 1 rồi, cho nó lên lớp hai học luôn đi thầy! Thế là tôi bắt đầu cuộc đời đi học của mình ở lớp 2.
Tôi học rất giỏi, tháng nào cũng được lãnh bảng danh dự, từ lớp 2 đến lớp 5 đều như thế. Ba tôi rất vui lòng, mỗi tháng khi tôi lãnh bảng danh dự ba tôi đều thưởng cho tôi, khi thì đi coi phim, khi thì đi mua sách...
Ngày ấy học sinh lớp 5 hết bậc tiểu học phải thi tuyển vào lớp 6, bậc trung học. Mỗi trường trung học tự tuyển sinh, tự định ngày thì, tự chấm thi. Học sinh có thể thi nhiều trường nếu ngày thi của các trường ấy không trùng nhau. Nếu thi không đậu vào trường mơ ước thì có thể năm sau thi lại hoặc phải học trường tư tốn tiền.
Trường Nữ Trung Học Gia Long là một ngôi trường tiếng tăm bậc nhất Sài Gòn nên thí sinh thi vào phải cạnh tranh rất cao. Năm ấy tôi chỉ nộp đơn duy nhất một trường Gia Long. Và sau khi nộp đơn xong xuôi thì... "giải phóng". Và dù được "giải phóng" nhưng trường vẫn được giữ nguyên cô Hiệu Trưởng và toàn bộ hệ thống nhân sự cũng như tổ chức. Năm đó trường vẫn tổ chức thi và tuyển sinh theo cách thức như cũ, và đó cũng là lần tuyển sinh cuối cùng của trường Gia Long.
(P/s:Ngẫm lại thì số em phải được học Gia Long đó mấy chế. Nếu em không được học nhảy lớp một mà học đúng tuổi thì năm sau đó, năm 76 là em đứt đường thi vô GL rồi, chắc đời em cũng quẹo sang hướng khác!)
Hình: phiếu thí sinh với nét chữ của thí sinh. Hồi đó cái gì cũng tự làm hết, tự đi chụp hình, tự viết phiếu và tự nộp.

Thứ Ba, 24 tháng 10, 2017

GIÓ ĐƯA BỤI CHUỐI SAU HÈ


ANH MÊ VỢ BÉ BỎ BÈ CON THƠ!
Hồi mình còn nhỏ, ba mẹ mình vắng nhà cả ngày , mình ở nhà với bà ngoại và mấy đứa em nhỏ. Bà ngoại mình mỗi ngày đều hát ru em mình ngủ bằng đủ thứ các câu ca dao. Mình hay hỏi nên khi nghe câu hát này thì hỏi bà ngoại:
- Ngoại ơi, vợ bé là gì ngoại
- Là vợ nhỏ
-.....
- Ngoại ơi, bộ tại gió đưa bụi chuối nên anh mới mê vợ bé hả ngoại
- Ôi, tại người ta hát bắt vần vậy mà!
- Ngoại ơi, bè con thơ là gì ngoại
- là con còn nhỏ mà một "bè" luôn á!
-.......
Ngoại giải thích xong mà mình cũng chẳng hiểu gì mấy, rồi cũng quên. Nghe câu hát khác lại hỏi nữa.
Năm đó mình học lớp 2 nhưng mới 6 tuổi (vì được học nhảy lớp 1). Gần nhà mình, cách vài căn là nhà đứa bạn gái chung lớp tên Cẩm Hồng. Mới đi học chưa quen bạn nhiều nên mình chỉ chơi với nó và đi học, đi về chung với nó.
Học tháng đầu tiên mình được lãnh bảng danh dự hạng nhì mà không biết hạng nhì là sao hết, đi học về tới nhà liền lấy bảng danh dự đưa mẹ xem, hỏi mẹ hạng nhì là sao, mẹ nói con giỏi quá mẹ hun con một cái thưởng con nè. Lúc đó nhỏ Cẩm Hồng đi về chung với mình cũng vô nhà đứng đó nhìn xong nó lẳng lặng bỏ về, hôm sau vô lớp nó "đồn" với lớp là mình nhõng nhẽo lắm, đi học về cái đòi mẹ ôm hun làm tụi bạn chọc ghẹo mình quá trời luôn.
Và sau bữa đó Cẩm Hồng rủ mình qua nhà nó chơi. Nhà nó đông anh chị em, chị lớn nhất của nó tên Cẩm Bình 17 tuổi, nó là con thứ mấy mình chẳng nhớ, dưới nó có 3 đứa em, nó đi học về phải giữ em và nấu cơm, làm việc nhà. Các anh chị nó đều đã nghỉ học. Mình qua chơi hoài mà không gặp ba má nó, hỏi nó thì nó nói:
- Ba tao có vợ bé, đi luôn rồi hổng có về nhà
- Vợ bé là gì
- Là vợ khác. Má tao là vợ lớn, bà kia là vợ bé.
- Má mày đâu?
- Má tao đi bán tối khuya mới về mà bả dữ lắm, về nhà là đánh tụi tao. Chị Cẩm Bình bị đánh nhiều nhứt.
Mình chơi nhà nó hoài nên cũng có khi gặp má nó lúc bà đi bán về sớm. Bà dáng người khắc khổ, da trắng nhưng đầy nếp nhăn, tóc bới kiểu "đầu lèo" , mặt mũi luôn khó đăm đăm, về tới nhà là con cái lấm lét, mình thấy bà về là vọt luôn về nhà!
Một bữa Cẩm Hồng nói với mình là tụi mình sống hết kiếp này chết sẽ đầu thai kiếp khác. Qua kiếp sau thì đổi hết, mày làm con má tao, tao làm con mẹ mày. Anh chị em gì cũng đổi hết. MÌnh cãi với nó là không có, tao không tin mà nó nói hoài riết cái mình đâm sợ, sợ rồi khóc nức nở chạy về nhà. Mẹ mình hoảng hồn hỏi có chuyện gì , mình khóc hoài khóc hoài một hồi mới kể đứt đoạn là con Cẩm Hồng nói kiếp sau con làm con má nó, con hổng chịu, con sợ lắm...
Mẹ mình ôm mình dỗ hoài dỗ mãi nói lúc nào mẹ cũng là mẹ của con, kiếp nào cũng vậy, con đừng sợ. Mẹ mình còn nói Cẩm Hồng nó nói vậy vì nó ao ước được thương yêu như con được thương yêu vậy.
Từ đó, dù mới 6-7 tuổi mình đã hiểu nghĩa câu hát trên, mình thương Cẩm Hồng nên dù sợ má nó mình vẫn qua nhà nó chơi với nó, tới khi rời xóm cũ mình mới xa nó....
Hình thuở ấy chụp với bà chị họ hơn mình 1 tuổi.

Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2015

BÁNH Ú


Bà ngoại mình hồi xưa hay gói bánh ú. Bà gói rất đẹp, rất khéo và rất ngon. Ở Sài Gòn mà bà chịu khó về quê xách lên nào nếp nao dừa nào lá chuối...Bà gói bánh cho ông ngoại và lũ cháu ăn sáng để đi học đi làm cho chắc bụng.
Mình thường ngồi xem bà gói bánh. Bà gói nhanh và cái nào như cái nấy, bằng nhau dù bà chỉ "nhắm" chứ không có cân lường. Khi cột thành một chùm 5 cái thì "chúng nó" đồng loạt quay đầu về một hướng giống nhau thật đều đặn.
Mình thích ăn bánh ú nhưng chưa một lần nghĩ là sẽ học gói vì cứ ngỡ như là bà ngoại sẽ gói cho mình ăn mãi mãi hoài hoài. Rồi khi lấy chồng xa, con cái đùm đề công việc bạn rộn, mỗi khi về thăm ngoại là chuyện bánh ú không hề có trong bộ nhớ.
Rồi ngoại bỏ cháu mà đi, và cháu của ngoại giờ đã sang bên kia dốc cuộc đời. Mỗi lần thấy bánh ú là nhớ ngoại, lại nung nấu trong lòng ý định học gói bánh ú. Lắm khi ngồi nhắm mắt lại để hình dung xem ngày xưa ngoại gói thế nào thì biết là vô vọng, chỉ nhớ bánh ngon thế nào chứ gói thế nào thì thua!
Bánh ú họ hàng với bánh tét nhưng người biết gói bánh tét rất nhiều còn người biết gói bánh ú thì tìm đỏ mắt không ra. Thật may cách nay ba tháng mình gặp một bà chị bên chồng biết gói bánh ú. Chị lấy chồng xa lâu lâu mới về nhà. Chị nghe đồn mình muốn học gói bánh ú chị liền ra nhà mình, bỏ một buổi sáng để cầm tay chi việc cho mình
Đây là mẻ bánh ú thứ ba mình gói từ khi học nghề. BÁnh ú đúng điệu chỉ gói một vòng dây chứ không phải quấn hai vòng như mình. BÀ chị mình gói bằng dây nylon nhưng mình tước dây chuối giống như ngoại mình xưa kia.
Mình biết còn lâu lắm mình mới gói được cái bánh đẹp sắc sảo như ngoại mình xưa. Nhưng dù sao thì mình đã BIẾT GÓI BÁNH Ú rồi.