Thời Đức Phật Thích Ca còn tại thế, đệ tử của Phật là ngài Mục Kiền Liên tu hành tinh tấn, chứng quả A la hán và chứng được lục thông (sáu phép thần thông). Ngài Mục Kiền Liên dùng thần thông nhìn khắp sáu cõi thì thấy mẹ ngài là bà Thanh Đề bị đọa làm ngạ quỷ (quỷ đói). Ngài đem bát cơm dâng mẹ thì bà Thanh Đề, dù đang bị đọa nhưng tâm tham vẫn chưa dứt, bà tay cầm bát cơm, tay kia che lại để khỏi bị kẻ khác tranh phần, cho nên ngay lúc đó bát cơm của bà hóa thành lửa đỏ do tâm tham của bà.
Ngài Mục Kiền Liên bèn cầu cứu Đức Phật, xin Phật chỉ dạy cách nào cứu mẹ. Phật dạy rằng ngài Mục Kiền Liên không thể một mình cứu mẹ dù ngài có thần thông cao nhất thời ấy. Để cứu mẹ ngài phải nhờ thần lực của mười phương tăng.
Phật dạy, vào ngày Tự Tứ, là ngày các vị chư tôn đức vừa xong ba tháng an cư kiết hạ và làm lễ Tự Tứ (phát lồ sám hối) nên ngày đó chư tăng ni tụ hội đầy đủ. Ngày tự tứ chính là ngày rằm tháng bảy. Phật dạy vào ngày đó ngài Mục Liền Liên sắm sửa thức ăn, đồ dùng cúng dường chư tôn đức và nhờ sức chú nguyện của các vị để giúp cho mẹ ngài thoát khỏi kiếp bị đọa ngạ quỷ. Và nhờ thần lực chú nguyện của chư tôn đức mà mẹ ngài, bà Thanh Đề đã giác ngộ, buông bỏ các chấp trước. Khi bà giác ngộ rời mê thì lập tức bà thoát khỏi cảnh giới ngạ quỷ mà được sanh lên cảnh giới tốt lành hơn.
Vì sự tích ngài Mục Liên cứu mẹ như trên mà ngày nay, đến ngày rằm tháng bảy các chùa thường tổ chức cho Phật tử cúng TRAI TĂNG để nhờ pháp lực của các vị chư tôn đức tăng, ni cầu nguyện cho cha mẹ đã quá vãng được sanh vào cõi lành hoặc cầu nguyện cho cha mẹ hiện tiền được an lạc, trường thọ. Vì thế mà gọi là lễ Vu Lan báo hiếu.
Đức Phật dạy rằng các vị chư tôn đức đầy đủ đạo đức, phạm hạnh thanh tịnh, cầu nguyện mới có kết quả. Vì người nhiễm ô tội lỗi, giới đức không trọn vẹn, không thể thuyết phục được người trên nhân gian, thì sẽ không đủ tư cách thay mặt cho người tín chủ, để cúng dường, liên hệ với chư Phật ở thế giới tâm linh.
Và quan trọng nhất, người cúng dường trai tăng cũng phải có đời sống lương thiện đạo đức đúng theo lời Phật dạy hàng Phật tử tại gia. Người cúng dường phải cúng dường với tâm thanh tịnh, phẩm vật cúng dường cũng phải thanh tịnh chứ không cần tốn kém rườm rà. Tiền của có được từ những việc làm bất chánh, trộm cướp, lừa gạt mà đem cúng dường thì chỉ gây thêm tội, nghiệp. Chư Phật chẳng bao giờ thọ nhận các phẩm vật, tiền bạc không thanh tịnh ấy.
Đạo cũng như đời, những việc làm "thấy trước mắt" đều dễ thực hiện. Để đạt được "tâm thanh tịnh" mới là điều khó nhất.
HÌnh: Em của ngày hôm qua (lễ Vu Lan năm 2015)
Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2018
Thứ Ba, 23 tháng 1, 2018
CHUYỆN THƯỜNG NGÀY ....
Chiều, mình sắp đóng cửa phòng khám thì có hai vợ chồng quýnh quíu ẵm một bé chó vô khám:
- Cô ơi, nó đẻ được bốn con tưởng hết con rồi mà giờ mới biết còn con ở trỏng đẻ không ra, cô mổ liền đi cô.
- Nó đẻ hồi nào
- Hồi sáng hôm qua
- Có cho con bú không? (Nếu đẻ sót con hoặc sót nhau thì nó sẽ không chịu cho con bú)
- Hồi sáng hôm qua
- Có cho con bú không? (Nếu đẻ sót con hoặc sót nhau thì nó sẽ không chịu cho con bú)
- Có, hôm qua nó cho con bú, bữa nay không cho.
- Sao chị biết nó sót con
- Tại nó rặn hoài à cô.
- Tại nó rặn hoài à cô.
Nhìn bé chó nằm thiêm thiếp không rặn gì cả mình thấy hơi lạ. Đẻ không ra đâu đến nổi lả đi như vậy. Mình lấy bao tay khám thì không sờ thấy con mà thấy mùi hôi thúi bốc ra. Vậy nên mình nới với ổng bả:
- Chắc sót nhau chứ không sót con, tui rờ không thấy con mà có mùi hôi, chắc nhau bị sình.
- Có con đó cô. Hồi sáng nó rặn lòi ra cái chưn có móng đó cô, ưm... ưm...
Mình nghe tới đây thấy ngay chuyện chẳng lành, liền hỏi
- Bộ bà nắm chưn con người ta lôi ra sứt chưn luôn rồi hả?
- (lí nhí) Dạ...
- (lí nhí) Dạ...
Mình nghe máu nóng bốc lên:
- Trời ui! bà hay quá sao không để ở nhà tự làm luôn đem tới đây chi zạ?
- Dạ tại tui hổng biết cô ơi, cô cứu giùm nó.
- .... (ráng nhịn)
- Dạ tại tui hổng biết cô ơi, cô cứu giùm nó.
- .... (ráng nhịn)
Nếu bả không tài lanh thì mình có thể xoay sở kéo con ra được mà khỏi mổ. Bây giờ con nó kẹt ra không ra vô không vô lại thêm chó con bị sình gây nguy hiểm tính mạng con mẹ. Mình quyết định:
- Giờ phải mổ liền để cứu con mẹ
- Dạ, cô làm ơn, mà mổ nhiêu vậy cô
- 500 ngàn
- Tui hông có đem tiền. Tui ở xa lắm cô, tuốt ở trong kinh 12..
- Dạ, cô làm ơn, mà mổ nhiêu vậy cô
- 500 ngàn
- Tui hông có đem tiền. Tui ở xa lắm cô, tuốt ở trong kinh 12..
Trời đất ơi, có vụ đó nữa. Thôi thì cứu nó chứ sao giờ, để nó chết tội nghiệp. tui cho thiếu đó.
Mổ xong thì bả vui vẻ móc túi hò túi xê ra được 200 ngàn, nói:
- Cho tui thiếu lợi ba trăm, 10 ngày nữa con tui ở Bình Dương zìa đem tiền zìa tui trả cho cô. Ông chồng tui làm mỗi ngày chỗ bs Dũng đó cô (Bs Dũng ở gần nhà mình)
- Ổng làm thợ hồ a chị? (vì Bs Dũng đang xây nhà)
- Dạ, ổng đang cất nhà cho Bs Dũng mà ổng làm thầu chứ không phải thợ nghen cô.
Tới đây ông chồng móc ra cái cạc đưa mình, nói:
- Có ai cất nhà cô giới thiệu cho tui, tui cắt huê hồng cho cô.
-......
-......
Mình xém á khẩu nhưng cũng nhớ ra nhiệm vụ, nên đưa thuốc và dặn dò đem đến thú y gần nhà đặng chích hậu phẫu vì nhà ổng bả ở xa mỗi ngày chạy ra mình xa xôi khó khăn.
Tối ăn cơm xong lấy cái cạc ra xem, không hiểu sao làm thầu xây dựng mà kẹt tiền quá vại! Mình làm nông dân kẹt tiền thì dễ hiểu! Huhuhu.
P/s1: chuyện cho chủ các em bệnh miu bệnh cẩu thiếu tiền thì thường, và chủ các em luôn trả đủ
P/s2: chủ thầu hổng có tiền thì mới thấy.
P/s2: chủ thầu hổng có tiền thì mới thấy.
Hình 1: chó mẹ sắp đưa vào phòng mổ
Hình 2: chó con tử trong bụng mất một chân
Hình 3: Cạc của ông chủ thầu
Hình 2: chó con tử trong bụng mất một chân
Hình 3: Cạc của ông chủ thầu
Thứ Sáu, 5 tháng 1, 2018
Chuyện vui đầu năm: TIỀN LÀM THAY ĐỔI NGƯỜI TA THẾ NÀO?
Xưa giờ mình làm việc ở nhà, không đi đến nhà khách hàng khám, trị bệnh, trừ vài trường hợp ngoại lệ.
Vừa rồi mình mổ một em chó bị viêm tử cung tích mủ vì thai chết lưu trong tử cung. Cái bụng ẻm to kinh dị, đi lặc lè thấy ớn. Đi mổ mà ba người đưa ẻm đi trong đó có một ông già lụm cụm, ngồi chờ mổ xong, chở về. Mình dặn phải chở đi chích sau mổ để đề phòng nhiễm trùng.
Hôm sau một bạn thanh niên chở ẻm chó đi chích, xong thì bạn ấy nhờ mình mai mốt tới nhà chích giùm vì con chó này của ông nội bản. mà nội bản già không đưa đi chích được, còn bản thì hôm sau phải đi làm từ sáng tới tối. Nhà nội bản gần chợ, mà mình thì ngày nào cũng đi chợ nên mình đồng ý đến nhà chích. Nếu chích tại phòng khám thì mình không tính tiền chích hậu phẫu, đi tới nhà thì tính 30 ngàn mỗi lần.
Mình tới nhà chích thì hai ông bà già vui vẻ cảm ơn, nói rồi tui gởi tiền cà phê cho cô (Hehe, ly cà phê ở xứ này có 7000đ chứ mấy). Mình nói để chích xong rồi tính tiền luôn. Sau khi chích 3 ngày thì vết thương lành rất tốt, mình tính 90.000đ, nói mai không chích nữa. Ông già cám ơn, móc bóp ra, lấy đưa mình 2 tờ 100.000đ. Mình nói dư rồi, và rút một tờ, tính kiếm 10 ngàn thối lại thì ông già nói không không, tui gởi cô thêm 100. Chó này của con gái tui ở bển(nước ngoài), nó dặn tui gởi tiền cà phê cho cô vậy đó. (Giải thích thêm chỗ này, là người ở quê, nhất là những người già rất quý trọng đồng tiền, một ngàn hai ngàn họ đều quý và họ không có thói quen "boa" cho người ta)
Thêm được 100 ngàn mà lòng thấy vui vì người ta biết quý công sức của mình nên mình cũng hào phóng bất chợt, nói tới bữa cắt chỉ tui xuống cắt cho, khỏi chở nó lên tui. Đó, chỉ có 100 ngàn mà mình đã thay đổi liền tâm trạng như vậy.
Chợt nghĩ, quan tâm chi chuyện ngàn tỉ này nọ, chỉ 100 ngàn cũng đủ làm mình vui thế rồi!
Hình: Alo, để tui gánh bông đi bán xong tui zìa chích chó miễn phí cho.
Thứ Ba, 24 tháng 10, 2017
GIÓ ĐƯA BỤI CHUỐI SAU HÈ
ANH MÊ VỢ BÉ BỎ BÈ CON THƠ!
Hồi mình còn nhỏ, ba mẹ mình vắng nhà cả ngày , mình ở nhà với bà ngoại và mấy đứa em nhỏ. Bà ngoại mình mỗi ngày đều hát ru em mình ngủ bằng đủ thứ các câu ca dao. Mình hay hỏi nên khi nghe câu hát này thì hỏi bà ngoại:
- Ngoại ơi, vợ bé là gì ngoại
- Là vợ nhỏ
-.....
- Ngoại ơi, bộ tại gió đưa bụi chuối nên anh mới mê vợ bé hả ngoại
- Ôi, tại người ta hát bắt vần vậy mà!
- Ngoại ơi, bè con thơ là gì ngoại
- là con còn nhỏ mà một "bè" luôn á!
-.......
Ngoại giải thích xong mà mình cũng chẳng hiểu gì mấy, rồi cũng quên. Nghe câu hát khác lại hỏi nữa.
- Là vợ nhỏ
-.....
- Ngoại ơi, bộ tại gió đưa bụi chuối nên anh mới mê vợ bé hả ngoại
- Ôi, tại người ta hát bắt vần vậy mà!
- Ngoại ơi, bè con thơ là gì ngoại
- là con còn nhỏ mà một "bè" luôn á!
-.......
Ngoại giải thích xong mà mình cũng chẳng hiểu gì mấy, rồi cũng quên. Nghe câu hát khác lại hỏi nữa.
Năm đó mình học lớp 2 nhưng mới 6 tuổi (vì được học nhảy lớp 1). Gần nhà mình, cách vài căn là nhà đứa bạn gái chung lớp tên Cẩm Hồng. Mới đi học chưa quen bạn nhiều nên mình chỉ chơi với nó và đi học, đi về chung với nó.
Học tháng đầu tiên mình được lãnh bảng danh dự hạng nhì mà không biết hạng nhì là sao hết, đi học về tới nhà liền lấy bảng danh dự đưa mẹ xem, hỏi mẹ hạng nhì là sao, mẹ nói con giỏi quá mẹ hun con một cái thưởng con nè. Lúc đó nhỏ Cẩm Hồng đi về chung với mình cũng vô nhà đứng đó nhìn xong nó lẳng lặng bỏ về, hôm sau vô lớp nó "đồn" với lớp là mình nhõng nhẽo lắm, đi học về cái đòi mẹ ôm hun làm tụi bạn chọc ghẹo mình quá trời luôn.
Và sau bữa đó Cẩm Hồng rủ mình qua nhà nó chơi. Nhà nó đông anh chị em, chị lớn nhất của nó tên Cẩm Bình 17 tuổi, nó là con thứ mấy mình chẳng nhớ, dưới nó có 3 đứa em, nó đi học về phải giữ em và nấu cơm, làm việc nhà. Các anh chị nó đều đã nghỉ học. Mình qua chơi hoài mà không gặp ba má nó, hỏi nó thì nó nói:
- Ba tao có vợ bé, đi luôn rồi hổng có về nhà
- Vợ bé là gì
- Là vợ khác. Má tao là vợ lớn, bà kia là vợ bé.
- Má mày đâu?
- Má tao đi bán tối khuya mới về mà bả dữ lắm, về nhà là đánh tụi tao. Chị Cẩm Bình bị đánh nhiều nhứt.
- Ba tao có vợ bé, đi luôn rồi hổng có về nhà
- Vợ bé là gì
- Là vợ khác. Má tao là vợ lớn, bà kia là vợ bé.
- Má mày đâu?
- Má tao đi bán tối khuya mới về mà bả dữ lắm, về nhà là đánh tụi tao. Chị Cẩm Bình bị đánh nhiều nhứt.
Mình chơi nhà nó hoài nên cũng có khi gặp má nó lúc bà đi bán về sớm. Bà dáng người khắc khổ, da trắng nhưng đầy nếp nhăn, tóc bới kiểu "đầu lèo" , mặt mũi luôn khó đăm đăm, về tới nhà là con cái lấm lét, mình thấy bà về là vọt luôn về nhà!
Một bữa Cẩm Hồng nói với mình là tụi mình sống hết kiếp này chết sẽ đầu thai kiếp khác. Qua kiếp sau thì đổi hết, mày làm con má tao, tao làm con mẹ mày. Anh chị em gì cũng đổi hết. MÌnh cãi với nó là không có, tao không tin mà nó nói hoài riết cái mình đâm sợ, sợ rồi khóc nức nở chạy về nhà. Mẹ mình hoảng hồn hỏi có chuyện gì , mình khóc hoài khóc hoài một hồi mới kể đứt đoạn là con Cẩm Hồng nói kiếp sau con làm con má nó, con hổng chịu, con sợ lắm...
Mẹ mình ôm mình dỗ hoài dỗ mãi nói lúc nào mẹ cũng là mẹ của con, kiếp nào cũng vậy, con đừng sợ. Mẹ mình còn nói Cẩm Hồng nó nói vậy vì nó ao ước được thương yêu như con được thương yêu vậy.
Từ đó, dù mới 6-7 tuổi mình đã hiểu nghĩa câu hát trên, mình thương Cẩm Hồng nên dù sợ má nó mình vẫn qua nhà nó chơi với nó, tới khi rời xóm cũ mình mới xa nó....
Hình thuở ấy chụp với bà chị họ hơn mình 1 tuổi.
Thứ Sáu, 13 tháng 10, 2017
4000 CON HEO CHẾT TRONG LŨ LỤT, ĐÓ LÀ CHÍNH TRỊ
Người lập trại nuôi được 4000 con heo là người giỏi, và giàu. Chọn vị trí lập trại heo là điều đầu tiên mà người giỏi và giàu kia phải cân nhắc. Cái vị trí để lập trại heo thành công phải thỏa nhiều tiêu chí, trong đó cái tiêu chí không bị ngập lụt là phải xem xét hàng đầu.
Vậy nên, lũ lụt xảy ra dìm chết 4000 con heo là điều mà người chủ trại không lường trước được. Họ đâu lường được cái nhà máy thủy điện sẽ xả lũ "đúng quy trình" khi nào. Đâu lường được rừng bị đốn trọc cộng thêm nhà máy xả lũ nữa thì dòng nước lũ quét sẽ kinh khủng cỡ nào.
Xả lũ đúng quy trình, cơ nghiệp một đời đi đứt. Vì rừng bị tàn sát đúng quy trình, vì lũ được xả đúng quy trình nên sẽ chảng có ai chịu trách nhiệm. Chỉ có người dân là nạn nhân mất mạng, mất tài sản là ôm hận mà thôi.
Những nhân tai "đúng quy trình" này chính là chính trị đó thôi. Ừ, cứ lo làm ăn đi đừng quan tâm đến chính trị mà chính trị có buông tha cho mình đâu?
Tất cả mọi người dân đều có thể bị tai họa giáng xuống đầu giống như người chủ trại kia nếu cứ im lặng chịu đựng những bất công. Tại sao những kẻ vì tham lợi và vì ngu dốt bất chấp tất cả để ra lệnh phá rừng, làm thủy điện và xả lũ thì vẫn thản nhiên ngự trong lâu đài biệt phủ, sống xa hoa sung sướng trên nỗi thống khổ của đồng bào? ai đã bao che cho những kẻ đó không bị trừng trị? Ai sẽ bù đắp cho những mất mát của dân? Trả lời những câu hỏi đó cũng chính là "chính trị"
Tôi học ngành nông nghiệp nên có nhiều bạn làm trong ngành nông nghiệp. Chắc rằng các bạn của tôi cũng đau lòng khi nhìn thấy cảnh những con heo cuống cuồng bơi tròng nước lũ và... chết. Chắc là khi nhìn thấy cảnh 4000 con heo chết các bạn tôi cũng hiều: ĐÓ LÀ CHÍNH TRỊ.
THỦ KHOA vs THẤT NGHIỆP
Một nữ sinh tốt nghiệp đại học Sư Phạm với điểm cao nhất trường- thủ khoa-
không xin được việc làm giáo viên nên cô ở nhà "chăn lợn". Đề tài có vẻ hot trên báo, đúng mô típ thời thượng: một bài đưa thông tin về cô thủ khoa chăn lợn, kế là một tâm thư của cô thủ khoa gời cho vị bí thư tỉnh nhà cô, và có lẽ tiếp theo sẽ là chỉ đạo sáng suốt của vị lãnh đạo kia sẽ ban xuống cho cô một chỗ làm để cô được "cống hiến". Thế là đẹp cả mọi đường!
không xin được việc làm giáo viên nên cô ở nhà "chăn lợn". Đề tài có vẻ hot trên báo, đúng mô típ thời thượng: một bài đưa thông tin về cô thủ khoa chăn lợn, kế là một tâm thư của cô thủ khoa gời cho vị bí thư tỉnh nhà cô, và có lẽ tiếp theo sẽ là chỉ đạo sáng suốt của vị lãnh đạo kia sẽ ban xuống cho cô một chỗ làm để cô được "cống hiến". Thế là đẹp cả mọi đường!
Cô gái kia là con thường dân, không phải COCC. Ngành cô muốn xin việc không phải là ngành cạnh tranh với COCC nhưng muốn xin vào làm phải có thủ tục đầu tiên. Dù cô có là thủ khoa cũng không qua được "thủ tục".
Tôi không biết dân miền ngoài suy nghĩ thế nào về cái biên chế/ chỗ làm trong nhà nước. Ở miền NAm, đặc biệt là ở Sài Gòn người giỏi sẽ tự tìm được chỗ đứng, không cần phải tâm thư tâm théo cho ai cả, cũng không cần chạy việc chạy biên chế gì cả.
Tôi có một cô bạn học thời phổ thông, học hết 12 cô không đi học đại học vì hoàn cảnh gia đình không cho phép nhưng suốt 30 năm nay cô sống bằng nghề dạy học: dạy toán cho các em 12 luyện thi đại học. Cô không tìm học trò mà học trò và phụ huynh tìm cô, năn nỉ cô dạy cho con em họ. Giờ cô mệt muốn nghỉ bớt mà vẫn chưa nghỉ được.
Tôi có một đứa em. là bạn của em gái tôi. Cô này học ĐH sư phạm và cũng trầy trật khi xin việc làm ở quê. Cô bỏ lên SG xin dạy trường tư quốc tế đến nay được trên 10 năm. Giờ cô là người SG với thu nhập đáng mơ ước.
Nếu bạn là dân SG, nhìn quanh mình sẽ thấy rất nhiều người giống như hai trường hợp tôi kể ở trên. Một người mang danh "thủ khoa" mà phải "chạy việc", dù chạy bằng thủ tục đầu tiên, bằng mối quan hệ trên mức tình cảm hay bằng "tâm thư" thì cũng cho ta thấy một điều: không thể tin được những sản phẩm mà nền giáo dục này đang tạo ra. Một sản phẩm gọi là "thủ khoa" mà còn kém cỏi như thế thì có thể hy vọng gì nhiều ở các sản phẩm đại trà khác?
Nếu bạn chưa tin thì tìm đọc "tâm thư" của cô thủ khoa đi, sẽ thấy một bài văn sáo rỗng và thật bình thường nếu không muốn nói là tầm thường. Về nội dung thì bài văn không toát lên được sự chân thành nên không lay động được người đọc. Về hình thức thì cô dùng một vài từ sai lẽ ra không thể có đối với một cử nhân về môn ngữ văn. Thí dụ cô dùng từ: "thủ khoa xuất sắc" là sai và thừa thãi. Dũng từ này cũng cho thấy cô có tâm tý khá tự mãn và thích khoe khoang.
Cô bé thủ khoa kia cũng chỉ là nạn nhân của một nền giáo dục xuống cấp. Bài này không phải để chỉ trích cô mà để phơi bày thực trạng của nền giáo dục, những người phải chịu trách nhiệm về các sản phẩm trồng người mà họ đã tạo ra. Đáng buồn là vấn đề đang đề cập chỉ là một góc nhỏ trong nền giáo dục xuống cấp mà chúng ta đang phải gánh chịu. Nếu mổ xẻ hết về ngành giáo dục chắc là phải chặt hết "trúc Nam Sơn" quá!
Thứ Sáu, 6 tháng 10, 2017
AI BÁN GHẾ ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI?
Hỏi chơi vậy thôi chứ làm sao biết hahaha!
Theo bài bản mà Đảng ta luôn tuyên truyền thì Quốc hội là cơ quan quyền lực của dân gì đó, do dân bầu ra gì đó....và nhiều điều hay ho "như thật" của cái gọi là Quốc Hội này.
Không cần phải đến lúc đổ bể chuyện "đại biểu quốc hội" Châu Thị Thu Nga khai là bỏ ra 1,5 triệu đô Mỹ để chạy ghế đại biểu thì người ta mới biết chuyện bầu bán ở xứ thiên đường là giả hiệu, mà ai có chút suy nghĩ đều biết chuyện này.
Vụ 1,5 triệu đô chạy ghế đại biểu chỉ làm rõ hơn vấn đề: đại biểu quốc hội không phải của dân do dân gì ráo mà chính xác là của cái kẻ mà ai cũng biết là ai đấy, kẻ "bán ghế" kia! Vấn đề nữa là ghế đại biểu sao lại có giá ghê thế? chứng tỏ ngồi ghế đó cũng kiếm chác được khá nhiều, chí ít cũng phải bằng số tiền đã bỏ ra mua ghế.
Dân đen thì chỉ được quyền đóng thuế để chi cho các cuộc bầu cử hình thức và tốn kém, đóng thuế nuôi đại biểu họp xuân thu nhị kỳ hàng tháng trời. Không muốn cũng phải nai lưng ra đóng thôi. Có một cái quyền nhỏ nhoi là không muốn đi bầu vì mất thì giờ vô ích thì cũng không được nốt.
Làm đủ nghĩa vụ đóng thuế, đi bầu vân vân mây mây rồi thì liệu mà im lặng ngoan ngoãn tiếp tục cày bừa đóng thuế để nuôi bộ máy và trả nợ công nhé!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





