Thứ Sáu, 29 tháng 9, 2017

XỨ U MINH CÓ "RỪNG RÚ" KHÔNG?


Dạ, xứ U Minh hồi xưa có rừng ngập mặn là những cây tràm cây đước dày đặc, dừa nước, ô rô, dây choại dây leo đủ loại chằng chịt, vô rừng là tối thui tối hù không thấy ánh sáng nên được đặt chết tên là rừng U Minh ( U là tối mà minh cũng là tối. Chữ Hán ngộ ghê có chữ minh là sáng và chữ minh là tối, hai chữ này viết khác nhau mà đọc giống nhau- đồng âm).
Rừng U Minh xưa dày rậm, giờ thì bị phá gần sạch rồi. Người xứ U Minh xưa và nay thì không "rừng rú" chút nào, ngược lại họ rất văn minh trong cách ứng xử nha. Đọc truyện của nhà văn Hồ Biểu Chánh, nhà văn Sơn Nam sẽ thấy hồi đầu thế kỷ trước ở xứ U Minh đã có trạm kiểm lâm, nhân viên kiểm lâm (Pháp) bảo vệ rừng và các sinh vật trong rừng. Khi có tranh chấp dân sự hoặc hình sự thì họ được phân đúng sai bằng một phiên tòa, có luật sư biện hộ. Vụ án Đồng Nọc Nạn là một ví dụ.
NHà văn Sơn Nam là một người con xứ U Minh, là con nhà nghèo nhưng học giỏi nên được học bổng của "thực dân" để lên Cần Thơ học hành nên người. Dân nghèo U Minh thời thực dân cũng có cơ hội học hành, tiếp cận với văn mình Âu Tây.
Anh Hải cẩu xe ở quận 1 Sài Gòn không phải là người phương NAm mà ảnh vốn là dân xứ BẮc. Hồi nhỏ thì ảnh toàn là được học về một miền Nam đau khổ rên xiết dưới ách thực dân đế quốc. Thực tế xứ Bắc của ảnh thì nghèo khổ lạc hậu nên chắc ảnh tưởng miền Nam vì bị "kềm kẹp" nên còn tệ hơn nữa. Khi vào Nam thấy Sài Gòn văn minh giàu có "phồn vinh giả tạo", mà chắc ảnh chưa có đi về xứ U Minh, chưa tiếp xúc với dân ở U Minh nên ảnh nghĩ/tưởng (theo kinh nghiệm cá nhân của ảnh) rằng dân ở quê nghèo thì sẽ "rừng rú". Chắc chắn một điều là ảnh chưa đọc sách của nhà văn Hồ Biểu Chánh lẫn nhà văn Sơn Nam viết về U Minh, cho nên cái nghĩ/ tưởng của ảnh nó sai be bét.
Cái suy nghĩ lâu ngày trong đầu sẽ buột ra lời nói khi có dịp. Rừng U Minh là rừng ngập mặn giữa đồng bằng, sao sánh được với rừng nhiệt đới Tây Nguyên hay rừng nguyên sinh Cúc Phương. Rừng già Việt BẮc Tây bắc. Tại sao ảnh không buột miệng ra các loạii rừng có chất rừng rú hơn kia mà lại nói đúng rừng U Minh?
Lỡ lời thì cũng lỡ rồi, xin lỗi phải chăng là quá khó? Ban Tuyên Giáo Cà Mau cũng bẻ hành bẻ tỏi anh Hải làm chi cho mệt không biết. Quan chức Cộng Sản thì ai cũng vậy thôi, cứ phát ngôn là có vấn đề. Tìm lời đúng đắn hay ho của họ thì khó chứ kiểu phát ngôn "về rừng U Minh mà sống" của ông HẢi đâu có gì lạ mà đồng chí phải cắng đắng với nhau. Để dân cắng đắng thôi!

XỨ U MINH CÓ "RỪNG RÚ" KHÔNG?


Dạ, xứ U Minh hồi xưa có rừng ngập mặn là những cây tràm cây đước dày đặc, dừa nước, ô rô, dây choại dây leo đủ loại chằng chịt, vô rừng là tối thui tối hù không thấy ánh sáng nên được đặt chết tên là rừng U Minh ( U là tối mà minh cũng là tối. Chữ Hán ngộ ghê có chữ minh là sáng và chữ minh là tối, hai chữ này viết khác nhau mà đọc giống nhau- đồng âm
明 minh: sáng- 光明quang minh.
冥minh: tối- 幽冥u minh).
Rừng U Minh xưa dày rậm, giờ thì bị phá gần sạch rồi. Người xứ U Minh xưa và nay thì không "rừng rú" chút nào, ngược lại họ rất văn minh trong cách ứng xử nha. Đọc truyện của nhà văn Hồ Biểu Chánh, nhà văn Sơn Nam sẽ thấy hồi đầu thế kỷ trước ở xứ U Minh đã có trạm kiểm lâm, nhân viên kiểm lâm (Pháp) bảo vệ rừng và các sinh vật trong rừng. Khi có tranh chấp dân sự hoặc hình sự thì họ được phân đúng sai bằng một phiên tòa, có luật sư biện hộ. Vụ án Đồng Nọc Nạn là một ví dụ.
NHà văn Sơn Nam là một người con xứ U Minh, là con nhà nghèo nhưng học giỏi nên được học bổng của "thực dân" để lên Cần Thơ học hành nên người. Dân nghèo U Minh thời thực dân cũng có cơ hội học hành, tiếp cận với văn mình Âu Tây.
Anh Hải cẩu xe ở quận 1 Sài Gòn không phải là người phương Nam mà ảnh vốn là dân xứ Bắc. Hồi nhỏ thì ảnh toàn là được học về một miền Nam đau khổ rên xiết dưới ách thực dân đế quốc. Thực tế xứ Bắc của ảnh thì nghèo khổ lạc hậu nên chắc ảnh tưởng miền Nam vì bị "kềm kẹp" nên còn tệ hơn nữa. Khi vào Nam thấy Sài Gòn văn minh giàu có "phồn vinh giả tạo", mà chắc ảnh chưa có đi về xứ U Minh, chưa tiếp xúc với dân ở U Minh nên ảnh nghĩ/tưởng (theo kinh nghiệm cá nhân của ảnh) rằng dân ở quê nghèo thì sẽ "rừng rú". Chắc chắn một điều là ảnh chưa đọc sách của nhà văn Hồ Biểu Chánh lẫn nhà văn Sơn Nam viết về U Minh, cho nên cái nghĩ/ tưởng của ảnh nó sai be bét.
Cái suy nghĩ lâu ngày trong đầu sẽ buột ra lời nói khi có dịp. Rừng U Minh là rừng ngập mặn giữa đồng bằng, sao sánh được với rừng nhiệt đới Tây Nguyên hay rừng nguyên sinh Cúc Phương. Rừng già Việt BẮc Tây bắc. Tại sao ảnh không buột miệng ra các loạii rừng có chất rừng rú hơn kia mà lại nói đúng rừng U Minh?
Lỡ lời thì cũng lỡ rồi, xin lỗi phải chăng là quá khó? Ban Tuyên Giáo Cà Mau cũng bẻ hành bẻ tỏi anh Hải làm chi cho mệt không biết. Quan chức Cộng Sản thì ai cũng vậy thôi, cứ phát ngôn là có vấn đề. Tìm lời đúng đắn hay ho của họ thì khó chứ kiểu phát ngôn "về rừng U Minh mà sống" của ông HẢi đâu có gì lạ mà đồng chí phải cắng đắng với nhau. Để dân cắng đắng thôi!

Thứ Hai, 16 tháng 1, 2017

HEO ƠI LÀ HEO!


Tháng giáp Tết là mùa cao điểm tiêu thụ thịt heo, vậy mà giáp Tết năm nay giá heo sụt thê thảm. Chỉ trong vòng hai tháng, từ đầu tháng 11-2016 đến đầu tháng 1-2017 giá heo đã sụt mất khoảng 1,5-2 triệu đồng/ 1 tạ heo, tùy địa phương, mà giá này vẫn chưa là giá đáy!
Nguyên nhân (đọc được trên báo chí) là vì thương lái TQ ngưng mua heo, đàn heo ế dồn cục lại quá nhiều thì giá tự nhiên là phải sụt.
Một nguyên nhân nữa có liên quan đến nguyên nhân ở trên mà báo nêu ra là hai năm vừa qua (2015-2016) nhờ bán cho TQ được giá cao nên người chăn nuôi tự phát tăng đàn heo quá nhiều. Báo Thanh niên còn chỉ đích danh là người "nông dân chăn nuôi nhỏ lẻ" thấy có lợi nên tự động tăng đàn dẫn đến cung vượt cầu!
Ai ở trong ngành chăn nuôi đều biết, trừ khi nuôi 1,2 con heo thì có thể "tự phát" chứ nuôi 20 con trở lên là phải có phép tắc đầy đủ. Trang trại càng lớn thì các "phép tắc" càng nhiều và càng khó. (Thí dụ, quy định nước thải chăn nuôi sau khi xử lý phải đạt cột A tương đương nước uống được, hoặc mới đây là quy định nước thải chăn nuôi (sau khi đã xử lý đúng quy định) thì không được thải ra môi trường!). Không phải muốn tự phát là tự phát mà đương nhiên là phải có sự cho phép của các cơ quan quản lý.
Cách nay đúng 1 năm báo Tiếp Thị Thế Giới đã cảnh báo ngành chăn nuôi heo sẽ vỡ trận nếu cứ nuôi vô tội vạ và cứ trông chờ vào thị trường Trung Quốc (hình 1). Thế nhưng một năm qua các cơ quan có liên quan như Bộ Nông nghiệp, Cục Chăn nuôi vân vân không hề quan tâm đến các thông tin trên để cảnh báo cho người chăn nuôi và có biện pháp kiểm soát cái gọi là "tự phát tăng đàn".
Và cũng trong năm qua, có ít nhất hai đại gia đầu tư ngàn tỷ vào chăn nuôi heo, đó là tập đoàn MAsan và tập đoàn thủy sản Hùng Vương ( hình 2, hình 3). Vậy ai mới là "tự phát" thấy lợi nhảy vào và được nhà nước ủng hộ hết mình.
Chăn nuôi heo cũng như các ngành nông nghiệp khác, không phải cứ đầu tư thật nhiều là thu được thật nhiều. Không phải nuôi một con lời 1 triệu thì nuôi 100 ngàn con sẽ lời 100 tỷ. Trên một diện tích đất nhất định, nguồn nước sạch sẽ chỉ đủ cho một số lượng giới hạn gia súc định nuôi trên đó và môi trường cũng chỉ có thể tiếp nhận giới hạn các chất thải, khí thải mà gia súc thải ra. Nếu cứ nuôi cố vì lợi nhuận thì một thời gian môi trường sẽ bị phá hoại nghiêm trọng và đó không phải là chăn nuôi bền vững.
Các luật lệ phép tắc cho ngành chăn nuôi không thiếu để có một nền chăn nuôi bền vững nhưng sao ngành chăn nuôi cứ mãi bấp bênh? Và mỗi lần có sự cố xảy ra là y như rằng do nông dân "tự phát".
Đừng hỏi tui là có ý gì hay ho hơn không, chứ chê như tui thì dễ quá. ỦA, người giành lãnh đạo toàn diện thì phải có trách nhiệm lo chứ đừng đổ thừa nha. Nói vậy thôi chứ tui biết chắc là chẳng ai lo cả. Người nông dân là tui đừng có càm ràm nữa, vô ích thôi!

Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2017

RỪNG TRÀM TRÀ SƯ

 Lên núi xong tụi mình vào rừng. Rừng tràm Trà Sư là phần còn sót lại của môt dải rừng tràm mênh mông trong vùng tứ giác Long Xuyên. Trong tự nhiên rừng tràm là vùng đất thấp, đầm lầy. MÙa nước lên thì nước dâng cao vài thước, tới mùa nước cạn thì đất xem xép nước. Tuy nhiên trong rừng tràm có nhiều chỗ thấp nước ngập sâu quanh năm, tràm không mọc được gọi là “lung”. Hiện nay, để bảo tồn rừng tràm người ta đắp đê bao quanh rừng tràm và giữ nước bên trong để có chỗ cho các loại tôm cá sống và phát triển, nhờ đó mà các loại chim nước ăn tôm cá cũng rất đa dạng trong rừng tràm.

Đoàn mình đến rừng, xuống vỏ lãi để đi vào rừng mà ai nấy hớn hở thế này nè:
Vỏ lãi chạy sâu vô rừng, qua vài khúc quẹo thì cho khách lên bò chuyển qua ghe chèo để đi thăm thú rừng tràm. Đoàn mình 8 người chia hai xuồng, người chèo xuồng kiêm luôn hướng dẫn viên giới thiệu rừng tràm
Đi xuồng một vòng trong rừng tràm, xem chim xem cây xem cỏ, có gì xem nấy, bàn tán, chụp hình làm diên làm dáng...đủ kiểu ...
Rồi lại chuyển qua vỏ lãi đi vô “trạm giữa” nơi có đài quan sát cao để nhìn toàn cảnh rừng tràm
Lên bờ vô đài quan sát, tuy chiều rồi, hết son phấn rồi mà cũng hí hửng và đẹp lồng lộn vầy nè. NHỏ Lệ UYên thò tay ra sau ngoéo cái gì zạ?
Leo lên đài quan sát mà người đẹp Bé Năm yểu điệu thục nữ vầy nè
Còn cặp này thì tranh thủ hú hí
Chỉ có 6 em leo lên đài quan sát, em Hiền và em Sơn ở dưới đất tranh thủ vô quán cháp nước thốt nốt trước.
Rời rừng tràm mấy nàng người mẫu cưn ngắn cũng ráng làm chim bay cò bay lần cuối. Tuy hơi nặng ký nhưng cũng bay lả lướt vầy.
(Còn tiếp kỳ sau: xứ Chắc Cà ĐAo ở đâu?)

Thứ Hai, 24 tháng 10, 2016

NƯỚC MẮM VÀ NƯỚC CHẤM.


Người miền Nam, người miền Tây chỉ biết có nước mắm, nước tương, xì dầu... chứ hổng biết nước chấm. Từ "nước chấm" chắc chỉ có trong văn bản của nhà nước và trên báo chí cách mạng chứ không có trong từ điển của quần chúng miền Nam.
Tui khá rành về nước mắm, có lẽ vì hồi xưa gia đình tui có một người mở hãng nước mắm. Ông này là anh chú bác với bà ngoại tui, mẹ tui khi nhắc đến ông thì gọi ông là "cậu bảy nước mắm", tui thì gọi ông là "ông bảy nước mắm". Khi tui lên 8 hay 9 tuổi thì hãng nước mắm không còn nhưng mãi sau này khi đã lớn tui vẫn thường nghe người lớn trong nhà nói về cách làm nước mắm, cách phân biệt nước mắm ngon, nước mắm không ngon...
Nước mắm xưa đựng trong cái tĩn chứ không phải trong chai. Tĩn là cái hũ bằng sành miệng nhỏ mà tui chỉ nghe người lớn tả lại chứ hồi tui biết thì đã hết được thấy cái tĩn rồi.
Nước mắm được ủ bằng cá và muối hột. Nước mắm cốt được gọi là nước mắm nhỉ vì nước mắm "nhỉ" ra từng giọt từ thùng ủ. Nước mắm này thơm ngon đậm đặc nguyên chất người ta dùng để pha ra nước mắm nhứt, nước mắm nhì chứ ít khi đóng chai bán nguyên chất.
Sau khi lấy nước mắm nhỉ người ta thêm muối và nước vào thùng ủ, để một thời gian, được nước mắm nhứt. Sau đó lại tiếp tục cho muối và nước vào thùng, để một thời gian, chắt ra là nước mắm nhì. Tới đây là hết, không có nước mắm ba. Nước mắm nhứt và nước mắm nhì đều được pha thêm chút nước mắm nhỉ để tăng hương vị.
Nước mắm nhỉ dùng để chấm nguyên chất hoặc pha nước mắm chua ngọt. Nước mắm nhứt có thể dùng như nước mắm nhỉ nhưng không ngon bằng, hoặc dùng để kho cá thịt. Nước mắm nhì chỉ dùng để kho.
Như đã nói ở trên, nước mắm nhỉ bán ở chợ hiếm có loại nước mắm nhỉ nguyên chất mà thường được pha thêm một chút nước mắm nhứt. Gia đình tui vì là người nhà của hãng nước mắm nên thường được tặng nước mắm nhỉ nguyên chất ăn mệt nghỉ!
Các loại nước mắm nhỉ, nước mắm nhất, nước mắm nhì đều rất mặn. Mặn đủ độ nên không cần chất bảo quản, và đặc biệt nước mắm để càng lâu năm càng ngon.
Nhờ có chút vốn hiểu biết về nước mắm mà tui không xài các loại nước mắm Chinsu, Nam ngư. Nước mắm Chinsu "cá hồi" làm tui dội vì tui biết chắc không có nước mắm nào làm bằng cá hồi được hết, nghĩ kiểu gì cũng thấy là xạo ke mắt me nên tui tránh xa cho nó lành. Còn nước mắm Nam Ngư thì quá lạt nếu so với tiêu chuẩn nước mắm ngon mà tui biết vì vậy tui cũng bái bai cho nó lành.
Vậy tui xài nước mắm gì? Nói thiệt là thời buổi nháo nhào thật giả lẫn lộn tui cũng không mấy tin tưởng các hãng nước mắm truyền thống cho nên tui TỰ NẤU NƯỚC MẮM CÁ LINH. Ui trời, nước mắm cá linh ngon không thua nước mắm Phú Quốc đâu nha.
Hahaha, like tui đi nếu like đủ nhiều tui bật mí cách nấu nước mắm cá linh xứ Châu Đốc.
À, còn vụ nước chấm, tại có từ nước chấm mà nước mắm Masan mới núp bóng cái tiêu chuẩn nước chấm mà bán nước mắm pha bằng hoá chất không cá an toàn vì không chứa arsen!
Ngôn từ thật là lợi hại mà!
Hình: sau khi viết xong search trên mạng thấy hình cái TĨN nước mắm như vậy. Thật ra mình không biết viết TĨN HAY TỈNH là đúng nên viết tỉnh theo âm mà mình nghe thôi.
Cập nhật: TĨN là đúng (theo hai cái còm ở dưới)

Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2016

TÔN GIÁO: KHÔNG

Một đưa cháu tôi tới tuổi làm CMND, ở mục tôn giáo cháu khai Phật giáo thì vị cán bộ tiếp nhận hồ sơ không chấp nhận, vị ấy đòi phải có giấy chứng nhận quy y thì mới được. Cuối cùng cháu tôi đành phải khai tôn giáo: KHÔNG.
Nếu công dân theo một tôn giáo nào đó thì đâu có gì hại cho nhà nước, họ đâu phải trợ cấp hay ưu tiên gì cho công dân đó đâu mà họ sợ CÓ TÔN GIÁO thế nhỉ? Hay là chủ nghĩa cộng sản là vô thần nên công dân của nước cộng sản cũng phải vô thần thì mới ... đẹp?
Người Phật tử tại gia phải giữ năm giới như sau:
1/ KHÔNG SÁT SANH: là phải quý trọng sinh mạng, nhất là mạng người. Ăn chay cũng là để giảm bớt sát sinh, tuy vậy Phật tử tại gia không nhất thiết phải ăn chay.
Trong kinh Phật có câu chuyện như sau: Một bữa nọ đức Phật muốn đi tắm, ngài bảo đệ tử dọn bồn tắm thì người đệ tử ấy thưa rằng bồn tắm có nhiều côn trùng lắm (hàm ý là dọn thì sẽ làm chết côn trùng đó- là sát sanh). Đức Phật không nói gì nhiều mà chỉ nhắc lại rằng ta muốn con dọn bồn tắm. Thế là người đệ tử hiểu ra và đi dọn.
Vì vậy người Phật tử không được có tâm giết người hại vật, còn thì tuỳ duyên.
2/ KHÔNG TRỘM CẮP: là để giữ lẽ công bằng, không được chiếm đoạt của hoặc công của người khác.
3/ KHÔNG TÀ DÂM: để giữ hạnh phúc gia đình của bản thân và của người khác, không được quan hệ với người không phải là vợ/ chồng.
4/ KHÔNG NÓI DỐI: bao gồm cả không "buôn chuyện" và phải nói lời "ái ngữ", nghĩa là lời nói của người Phật tử phải chân thật và không gây hại.
5/ KHÔNG UỐNG RƯỢU: bao gồm cả không sử dụng các chất gây nghiện. Phật dạy nếu không giữ giới rượu sẽ có nguy cơ phạm tất cả các giới khác.
Đạo Phật là một lối sống. Theo đạo Phật, giữ giới là để (tu) sửa mình, để cho bản thân thân tâm an lạc chứ không phải cho một vị Phật nào chứng giám. Vì vậy, là Phật tử, thọ tam quy ngũ giới là một sự tự nguyện. Trẻ em nếu được cha mẹ đem đi quy y từ nhỏ thì khi lớn lên, trên 12 tuổi thì em phải tự mình quy y lại.
Các vị Phật tử xuất gia, tức các vị tu sĩ (sa di, tỳ kheo) phải giữ nhiều giới, phải sống một đời phạm hạnh (là ngay thẳng trong sạch), và cũng đều là tự nguyện. Muốn nhận ra một Phật tử chân chính, dù tại gia hay xuất gia là rất dễ, cứ nhìn xem cách người Phật tử ấy giữ giới luật là sẽ biết. Không phải cứ đắp y phủi tóc hoặc mặc áo lam đi chùa thì là Phật tử chân chính. Tục ngữ cũng có câu "chiếc áo không làm nên thầy tu" chính là như thế.
Nếu xã hội mà có nhiều Phật tử chân chính thì chắc chắn thiên hạ sẽ thái bình.
Hình: em của ngày hôm qua, lễ Vu Lan 2016

Thứ Năm, 28 tháng 4, 2016

THĂM QUẦN ĐẢO NAM DU

 Quần đảo Nam Du nằm trong vịnh Thái Lan, cách Rạch Giá 90km. Quần đảo gồm 21 hòn lớn nhỏ, lớn nhất là HÒn Lớn hay Hòn Củ Tron, là địa điểm chính mà khách du lịch ghé đến, ăn uống ngủ nghỉ. Tuỳ theo tour tuỳ thời gian du lịch và tuỳ ý thích, du khách sẽ đi tham quan, tắm, ngắm san hô hay câu mực v.v... ở các hòn khác .

1/ Phương tiện đến đảo: Chỉ có một đường đi bằng tàu cao tốc từ Rạch Giá. Thời gian đi khoảng 2,30 phút. Tàu có máy lạnh, tương đối thoải mái. Bến tàu ở Rạch Giá rác ôi thôi là rác. Rạch Giá làm khu lấn biển hoành tráng, ban đêm đèn ngọn xanh ngọn đỏ hào nhoáng mà để rác ngập bến tàu thật là khó coi!
2/ Nhà nghỉ: Trên đảo chưa có khách sạn, chỉ có nhà dân dành ra vài phòng cho khách thuê hoặc các phòng trọ xây vội vàng. Phòng trọ xây như một cái hộp, có nhà vệ sinh, có máy lạnh nhưng điện đóm không đủ nên máy lạnh chạy không nổi, phải xài quạt máy. Giá phòng trung hiện nay 300-400 ngàn. So với giá phòng ở Sài Gòn thì mắc. Hiện nay dân đảo vẫn đang hối hả xây dựng thêm phòng cho thuê. Xây “cái hộp” gắn máy lạnh vào là đơn giản nhất. VẬt dụng cho các phòng trọ được vận chuyển ra đảo mỗi ngày.
Mình thấy tiếc những làn gió biển mát rượi. Nếu phòng nghỉ trên đảo được xây cất thuận theo tự nhiên, hứng được gió biển thì tốt biết mấy. Ở thành phố giam mình trong phòng máy lạnh suốt đã mệt rồi, ra đảo lại bị nhốt trong “cái hộp” kín mít còn chán nào hơn?
3/Ăn uống, hải sản
Hải sản trên đảo rẻ và ngon, thức ăn thức uống không phải hải sản đều mắc hơn trong đất liền. Đảo Nam Du có một loại cá mà nới khác không thấy có, là cá Xương Xanh. Gọi như vậy vì xương cá có màu xanh nhạt rất lạ. Con cá dài, có mỏ nhọn như cá lìm kìm ở đồng bằng. Thịt cá ăn khá ngon, có thể nấu canh chua, nướng, kho v.v... Cá không tiêu thụ hết thì dân đảo làm khô bán.
ĐÂy, cá xương xanh chủ quán ăn mà đoàn mình ăn cơm suốt mấy ngày đang lựa mua để chế biến.
Mình vẫn thắc mắc khi xưa người dân ở đảo ăn gì thế cơm gạo. Trong truyện của cụ Sơn Nam thì nói ăn khoai môn. Trên đảo mình thấy món bánh làm bằng khoai mỡ, khá ngon. Bánh này mình không thấy (hoặc chưa thấy/ biết ) ở đâu khác trong vùng đồng bằng. Có lẽ đây là món ăn của người dân đảo hồi xưa, giờ chế biến lại cho ngon hơn chăng?
4/ Nước sinh hoạt
Dân đảo dùng nước suối hoặc nước giếng. Nước suối thì mình nghe người ta nói chứ chẳng tận mắt thấy được dòng suối nào vì mùa này suối cạn. Giếng thì nhiều, trong xóm chỗ mình trọ có cái giếng đào, theo chủ giếng thì chỉ sâu 5-6m gì đó nước tốt quanh năm chưa bao giờ bị cạn. Nước sinh hoạt trên đảo chủ yếu từ các giếng nước này. Mình thấy ở quán ăn có các bình nước tinh khiết, không biết chở từ đất liền ra hay sản xuất tại chỗ (tính hỏi và xem nhãn bình nước mà rồi quên luôn)
Giếng đây, thành giếng xây cao ngang đầu gối, trên đậy nắp và để đồ tùm lum. Có máy bơm nước lên chứ không phải thả gàu múc như hồi xưa
5/ Tắm biển, chơi 
Ở hòn Củ Tron có một con đường vòng quanh hòn nhưng mới làm xong nửa phía nam hòn. Nửa phía bắc chưa có đường đi. Muốn đi quanh phía bắc đảo phải tự leo trèo qua các mỏm đá hoặc đi thuyền quanh hòn. Trên đảo có nhiều xe máy cho thuê để du khách tự chạy quanh đảo. Giá thuê 150 ngàn/ ngày. Thuê chưa tới 1 ngày thì 120 ngàn. Các đoàn khách đông người thì thuê xe chở đi vòng đảo. Xe chở được 10-12 người, của bộ đội biên phòng.
Hòn Củ Tron có duy nhất một bãi tắm nhỏ, sạch, đẹp. Nếu có 50 người tắm cùng lúc chắc chật bãi.
Bãi tắm đó từ trên cao nhìn xuống, bãi tắm là đường có cát trắng bên trái.
Cảnh trên đường quanh đảo
Tour của đoàn mình đi ca nô qua hòn Mấu tắm biển và “lặn” ngắm san hô. Theo mình thấy thì là “chổng” ngắm san hô thì đúng hơn (hahaha). Mặc áo phao, đeo kính cho kín mắt, mũi rồi úp mặt xuống nước nhìn san hô. Vì áo phao làm mình nổi nên khi cúi đầu xuống cố nhìn cho rõ thì phải chổng... phao câu. Mỏi cổ gần chết!
Lúc tắm biển sợ nước biển dính máy hình, dính điện thoại nên hông có chụp hình. Các bạn cứ tưởng tượng nha!