Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2019

THÁNG TƯ... ĐƯỜNG CHÚNG TA ĐI

THÁNG TƯ... ĐƯỜNG CHÚNG TA ĐI
Hồi trước 75 gia đình tôi ở Sài Gòn. Quê nội ngoại tôi ở Bến Tre. Mỗi dịp hè mẹ tôi đều dắt bầy con về quê chơi. Mẹ tôi mặc áo dài, chị em chúng tôi ăn mặc đẹp, đi xe xích lô ra bến xe ở đường Lê Hồng Phong bây giờ, lên xe đò đi một mạch về quê. Không có cảnh chen lấn vì thiếu xe thiếu vé. Khi có đám tiệc gì thì mẹ tôi đi về một mình, cũng luôn mặc áo dài, che dù, rất văn minh lịch sự.
Sau ngày "giải phóng" các hãng xe bị cải tạo tư sản gì đó, về tay nhà nước quản lý hết. Từ chỗ xe cộ thong thả thoắt cái chuyện về quê trở thành một cực hình. Hồi tôi đi học ĐH mỗi lần về quê là sắp hàng từ sáng tới trưa, có khi tới chiều mới mua được cái vé. Cái thời đó, thời mà mua được một cái vé xe là ơn đảng ơn chính phủ, kéo dài từ ngay sau 75 đến tận những năm 90 mới dễ thở lần lần.
Mấy ông cải tạo tư sản gì đó mãi không có kết quả khả quan, nước ngày càng nghèo, dân ngày càng đói nên bèn đổi mới, đúng hơn là "quay cũ" lại thời kinh tế thị trường ở miền Nam trước kia. Có "mới" là gắn thêm cái đuôi lòng thòng "định hướng XHCN" chẳng giống con giáp nào.
NHờ công "đổi mới quay cũ" của các ông mà xe cộ được nhập về, dân đi lại thoải mái, kinh tế phát triển lên, nhu cầu trao đổi hàng hóa nhiều, nhu cầu di chuyển nhiều, thì phải làm thêm đường sá mới đáp ứng đủ. Các ông đã làm đường nhưng lại kỳ thị miền Nam. Sài Gòn và miền Nam nói chung làm nhiêu tiền phải nộp hết về trung ương. Các ông làm bao nhiêu đường cao tốc ở miền Bắc, nơi chưa có nhu cầu, để người ta ngồi nhậu hoặc để cho trâu bò đi dạo. Còn miền Nam thì chỉ vẻn vẹn hai khúc đường: đường cao tốc Trung Lương về miền Tây và đường Long Thành Dầu Giây đi miền Đông. Hậu quả là đường từ miền Tây lên Sài Gòn thường xuyên "ùn ứ", ngày cuối tuần "ùn ứ" nặng. Lễ Tết thì "ùn ứ kinh hoàng". Đường Long Thành Dầu Giây cũng cùng số phận kẹt, kẹt nữa, kẹt mãi.
Tháng tư tôi cảm thấy gì? Tôi thấy chán và giận. Con tôi làm việc ở Sài Gòn, lễ được nghỉ muốn về nhà chơi với cha mẹ vài ngày nhưng tôi nghĩ tới cảnh kẹt xe là tôi chán ngán. Dù thương con nhớ con nhưng không muốn tụi nhỏ chịu trận. Tại sao phải chịu trận đủ thứ? Cả đời cha mẹ rồi tới con cái cày cuốc đóng thuế nuôi chính quyền mà ở nhà thì điện tăng không dám xài máy lạnh, ra đường thì xăng tăng không dám đi xe hơi. Về quê thì không có đủ đường để về, xui xẻo mà bị kẹt đứng nắng một ngày (như hồi Tết) dưới cái nắng tháng tư không bóng cây xanh chắc sớm đột quỵ!
Tháng tư, đường nào cho chúng ta?
Hình1: kẹt xe ở đường miền Tây lên SG mùng 6 Tết Kỷ Hợi 2019
HÌnh 2: ăn nhậu trên cao tốc Nội Bài- Lào Cai (đường vắng không xe thì nhậu!)

Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2019

 CON NGƯỜI MỚI XHCN


Vụ em học sinh ở trường Phù Ủng bị bạn đánh hội đồng và lột đồ làm nhục tới giờ mình vẫn chưa dám coi clip vì quá bất nhẫn. Chuyện này nối tiếp những chuyện tệ hại khác của ngành giáo dục khiến cho các bậc phụ huynh và cả xã hội nhao nhao lên đòi dánh đòi giết đòi bỏ tù...các thủ phạm. Rồi sao nữa? Rồi sẽ tạm yên ắng được vài hôm trước khi xảy ra sự vụ mới. Nếu không có sự chấn chỉnh từ gốc thì tình hình sẽ ngày càng tệ hơn mà thôi.


Chuyện nữ sinh đánh nhau bứt tóc lột đồ đâu phải mới xảy ra lần đầu, nó xảy ra RẤT THƯỜNG XUYÊN mà có ai có trách nhiệm trong ngành giáo dục quan tâm để chấn chỉnh, để giải quyết?


Có nhiều bài phân tích tại thế này tại thế nọ. Theo tôi là tại thể chế XHCN. Thời thực dân Pháp ông tôi đi học, thời VNCH ba mẹ tôi đi học, thời mới "giải phóng" chị em tôi đi học, chưa có thời nào mà học sinh mất dạy như thời XHCN này. Thế hệ chúng tôi nhớ lại thời đi học với tình cảm thương yêu trìu mến, yêu bạn kính thầy. 


Còn học sinh bây giờ, đi học chịu đủ kiểu bạo hành từ thể xác đến tinh thần, từ bạn bè đến thày cô hoặc là kẻ trực tiếp bạo hành hoặc là kẻ bàng quan vô cảm đứng nhìn hoặc cổ vũ cho hành vi xằng bậy thì các em sẽ lưu giữ ký úc gì về thời đi học???


Miền NAm đỡ hơn miền BẮc chút ít, chẳng qua vì áp dụng quy trình giáo dục con người mới XHCN chậm hơn miền BẮc 30 năm. Thêm 10-20 năm nữa thì hai miền như nhau, khỏi phân biết hay kỳ thị gì cho mệt!


Nghĩ thương cho con em bị giáo dục mất hết tính người. Nghĩ xem, một con người BÌNH THƯỜNG thôi, không phải tốt đẹp cao thượng xuất chúng gì thì tự nhiên cũng đã có lòng nhân. Người bình thường sẽ không thích thú đánh đập làm nhục người khác, thầy cô giáo  bình thường sẽ can ngăn khi thấy học sinh đánh nhau đánh nhau. Còn bây giờ, chúng ta đang sống trong xã hội gì thế này?

Thứ Hai, 25 tháng 2, 2019

MỘT CHUYỆN TÌNH

 

Hôm nay mình mổ triệt sản một bé cún. Hai người đưa bé đi mổ, một ông trung niên và một cô gái trẻ. Khi mình chích thuốc mê cho bé cún thì bé sợ, giãy dụa và giật chân ra không cho chích. Cô gái vừa giữ bé vừa chảy nước mắt vì thương bé, sợ bé đau làm mình phải trấn an cổ rằng Bs thương bé lắm, không làm bé đau đâu, gái đừng lo. (Vì bé đẻ và nuôi con là bị co giật hoài nên mình khuyên triệt sản cho bé).
Mình đưa bé vào phòng mổ, hai người ngồi đợi ở ngoài. Mình vừa làm vừa nghe hai người nói chuyện. Cô gái nói nhiều hơn. Mình nghe cô xưng hô ba - con với người đàn ông. Qua cách nói chuyện mình cảm thấy hai người họ rất thương mến nhau. Mình nghe cô gái kể với người đàn ông ba con thế này mẹ con thế kia thì đoán rằng cô là con nuôi hoặc con dâu, mà nghĩ con dâu mà thân thiết, thương mến với ba chồng vậy cũng rất hiếm.
Mổ xong ra thì ông bố nói với mình rằng bé cún là của con trai ông nuôi, giờ con trai ông mới qua đời, ông nuôi nó thay con ông và thương nó lắm. Xong ông quay qua cô gái nói:
- Này giờ con dâu tui lo cho nó khóc hoài.
Mình chưng hửng hỏi ông:
- Con ông sao mà mất.
- Nó bị ung thư gan.
Mình lại hỏi:
- Là chồng cô này sao?
- Tụi nó chưa cưới!
- Cậu ấy bao nhiêu tuổi?
- 27
- Mất hồi nào?
- Mới 6 tháng!
Tới đó thì cô bé rơm rớm nước mắt quay mặt chỗ khác. Mình chẳng biết nói gì, chỉ an ủi thôi, phần số đã vậy mình biết sao hơn!
Tự nhiên mình thấy mình có trách nhiệm nặng nề với bé cún kia. May mà bé rất ổn. Cầu mong cho cha già vợ trẻ của chàng trai kia sớm nguôi ngoai nỗi buồn.
( Lúc làm thì bận rộn không chụp hình nên giờ ko có hình bé cún. Hình hai người kia thì tất nhiên là mình hổng dám chụp òi!)

Thứ Năm, 1 tháng 11, 2018

TRƯỜNG GIA LONG: MƠ ƯỚC CỦA BA TÔI


Tôi là con gái đầu lòng. Khi mới sinh tôi ra là ba tôi đã ấp ủ niềm mơ ước: con gái lớn lên sẽ thi đậu vào trường Gia Long, sẽ là nữ sinh Gia Long. Từ nhỏ, tôi đã nghe điều đó, và mặc nhiên coi đó là điều mình phải làm, và sẽ làm được.
Ba tôi là "quân nhân" nên cứ phải thuyên chuyển đi hết tỉnh này đến thành phố khác. Khi tôi được sáu tuổi, bắt đầu đi học thì ba tôi xin đổi về Sài Gòn để thực hiện ước mơ "con gái học Gia Long". Trước ngày khai giảng năm học mới ba tôi đã nhận nhiệm sở mới ở Quận 2, mua một căn nhà nhỏ ở Sài Gòn. Năm đó ba mẹ tôi ở tuổi U30.
Mẹ tôi là cô giáo tiểu học. Năm tôi 4-5 tuổi mẹ tôi mỗi ngày đi dạy học đều dẫn tôi theo cho ngồi ở một góc lớp vì tôi ở nhà thì không có ai trông coi. Học ké suốt một năm tôi đọc thông viết thạo và biết làm toán cộng trừ hai con số mà mẹ tôi cũng chẳng hay! Khi về Sài Gòn mẹ tôi xin cho tôi vào lớp 1, học được một buổi thì cô giáo lớp một dẫn tôi lên văn phòng nói với thầy hiệu trưởng: nó rành hết chương trình lớp 1 rồi, cho nó lên lớp hai học luôn đi thầy! Thế là tôi bắt đầu cuộc đời đi học của mình ở lớp 2.
Tôi học rất giỏi, tháng nào cũng được lãnh bảng danh dự, từ lớp 2 đến lớp 5 đều như thế. Ba tôi rất vui lòng, mỗi tháng khi tôi lãnh bảng danh dự ba tôi đều thưởng cho tôi, khi thì đi coi phim, khi thì đi mua sách...
Ngày ấy học sinh lớp 5 hết bậc tiểu học phải thi tuyển vào lớp 6, bậc trung học. Mỗi trường trung học tự tuyển sinh, tự định ngày thì, tự chấm thi. Học sinh có thể thi nhiều trường nếu ngày thi của các trường ấy không trùng nhau. Nếu thi không đậu vào trường mơ ước thì có thể năm sau thi lại hoặc phải học trường tư tốn tiền.
Trường Nữ Trung Học Gia Long là một ngôi trường tiếng tăm bậc nhất Sài Gòn nên thí sinh thi vào phải cạnh tranh rất cao. Năm ấy tôi chỉ nộp đơn duy nhất một trường Gia Long. Và sau khi nộp đơn xong xuôi thì... "giải phóng". Và dù được "giải phóng" nhưng trường vẫn được giữ nguyên cô Hiệu Trưởng và toàn bộ hệ thống nhân sự cũng như tổ chức. Năm đó trường vẫn tổ chức thi và tuyển sinh theo cách thức như cũ, và đó cũng là lần tuyển sinh cuối cùng của trường Gia Long.
(P/s:Ngẫm lại thì số em phải được học Gia Long đó mấy chế. Nếu em không được học nhảy lớp một mà học đúng tuổi thì năm sau đó, năm 76 là em đứt đường thi vô GL rồi, chắc đời em cũng quẹo sang hướng khác!)
Hình: phiếu thí sinh với nét chữ của thí sinh. Hồi đó cái gì cũng tự làm hết, tự đi chụp hình, tự viết phiếu và tự nộp.

Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2018

THÀNH PHỐ NGẬP NƯỚC DO ĐÂU?


Nước ngập bây giờ không phải chỉ là đặc sản của Sài Thành mà đã lan ra nhiều đô thị ở miền Tây như Cần Thơ, Vĩnh Long, Long Xuyên, Trà Vinh v.v... dù các đô thị này đều nằm cạnh một dòng sông lớn.
Đọc các tin trên báo về việc nước ngập thì thấy họ lý giải là do "triều cường" và do "biến đổi khí hậu" làm nước biển dâng cao. Đây là cách giải thích sai sự thật, ĐỔ HẾT TẠI TRỜI, gây hiểu lầm về nguyên nhân ngập nước, phủi bỏ trách nhiệm của chính quyền vì đã để cho tình trạng nước ngập xảy ra ngày một nặng mà không có cách giải quyết.
TRIỀU CƯỜNG là gì? để hiểu thì phải biết về thủy triều. Do ảnh hưởng sức hút của mặt trăng nên nước biển dâng lên và hạ xuống theo chu kỳ, gọi là thủy triều. Một ngày thủy triều lên một lần xuống một lần gọi là "nhật triều", lên xuống hai lần gọi là "bán nhât triều". Ở miền Nam nước ta chế độ thủy triều là bán nhật triều.
Một tháng âm lịch có hai lần thủy triều lên cao nhất trong tháng là ngày mùng 1 và ngày rằm, dân miền Tây gọi là con nước rong. Có lẽ ngôn ngữ báo chí cách mạng gọi những ngày nước rong này là TRIỀU CƯỜNG.
Ngày xưa, trước thời ngập nước triền miên thì mỗi tháng vẫn có hai lần triều cường mà sao nước không ngập? Báo chí cho lời giải là bây giờ triều cường cao "lịch sử", có những lần triều cường cao nhất trong 50 năm lại đây. Điều này SAI vì MỰC THỦY TRIỀU đo ở biển Vũng Tàu hiện nay KHÔNG CAO HƠN hồi cách nay 40-50 năm.
Nhưng thủy triều đo ở trạm Phú An trên sông Sài Gòn, phường Bến Nghé Q1 cách biển 60km, mực triều cường tăng đột biến từ những năm 1990, trùng với thời kỳ đô thị hoá mạnh mẽ và những năm gần đây năm sau cao hơn năm trước, năm nào cũng triều cường "kỷ lục". Vậy điều gì làm cho triều cường ở ngoài biển thì bình thường mà trong sông lại cao kỷ lục? Đó là do quy hoạch thành phố thiếu tầm nhìn (rất nhiều vấn đề: lấp hồ ao kênh rạch, bê tông hóa, cống thoát nước không thích hợp, v.v...)
Ở đồng bằng song Cửu Long các thành phố ngập được cho là do triều cường và nước biển dâng. Triều cường thì như trên đã nói, do xây dựng thành phố thiếu tầm nhìn, thiếu hiểu biết mới làm cho thủy triều từ bình thường trở thành CƯỜNG.
Còn nước biển dâng gây ngập các đô thị cũng sai luôn. Theo tài liệu của Viện Khoa Học Thủy lợi VN thì từ năm 1993-2003 tốc độ nước biển dâng bình quân khỏang 3,1±0,7 mm/năm (tức là cao nhất 3,1cm/10 năm). Dự đoán là đến NĂM 2100 nước biển dâng cao 1m thì 40% diện tích đồng bằng sông Cửu Long bị ngập nước.
Tóm lại, biến đổi khí hậu và nước biển dâng là có, nhưng là chuyện cuối thế kỷ 21. Bây giờ thế giới họp bàn tính toán để đối phó chuyện dự đoán sẽ xảy ra. THỰC TẾ bây giờ nước biển chưa dâng và chưa làm ngập nơi nào ở đồng bằng cả. Thủy triều ngoài biển cũng vẫn thế, vào tới trong sông thì trở nên CƯỜNG (mà hồi trước 75 chẳng bao giờ cường. chỉ là nước rong thôi.)
VẬY CÁCH NÀO ĐẺ HẾT NGẬP? Có cách chứ. Nhiều thành phố trên thế giới thấp hơn mực nước biển mà đâu có ngập. Chỉ có điều bây giờ lãnh đạo đường như chỉ biết phá, còn giải quyết vấn đề thì không ai biết!
Hình: TP Long Xuyên ngập do triều cường

Thứ Tư, 10 tháng 10, 2018

KÉO GIÁ HEO


Mấy ông quan chức lớn mở miệng ra là nói cái gì thời đại 4.0 vậy không biết mấy ông có hiểu biết gì về kinh tế hay không mà đòi "kéo giá heo"
Heo không phải là mặt hàng độc quyền mua bán của nhà nước như xăng dầu nên không phải có ai đó muốn nó tăng là nó tăng, muốn nó giảm là nó giảm. Nó tăng hay giảm là theo quy luật cung cầu của thị trường.
Hồi cuối năm 2016 đầu năm 2017 giá heo giảm sâu và giảm kéo dài suốt năm 2017, giá đáy là 25k/kg heo hơi kéo dài nhiều tháng. Sang đến tháng 6-2018 heo mới lên giá và liên tục lên giá đến hiện tại ở miền Nam giá từ 50-55k/kg heo hơi.
Giá heo giảm là vì lượng heo quá dư thừa, các ông cũng họp hành các kiểu nhưng cũng đâu có kéo được giá heo lên. Hậu quả là người nuôi heo lỗ xiểng liểng, mất sạch vốn liếng. Có chủ trại không nuôi heo nổi mà heo con bán không ai mua đành phải ...thả đại cho nó đi lang thang tới đâu thì tới.
Ngành chăn nuôi heo banh xác, các công ty lớn có tiềm lực mạnh mới cầm cự được đến hiện tại. Lượng heo giảm mạnh thì giá heo tăng. Trong thời gian một năm rưỡi qua các công ty cầm cự được họ lỗ bao nhiêu các ông có thấy không mà bây giờ heo lên giá mới hai tháng thì các ông kêu gào rằng công ty lời quá nhiều?
Ngành chăn nuôi của VN thật sự không bền vững. Cá ông có hiểu biết và có lòng thương nông dân thì hãy vạch ra chiến lược phát triển ngành chăn nuôi heo cho bài bản vào. Các ông để nông dân và nhà chăn nuôi tự bơi, khi lỗ thì phơi xác đến khi lời thì mất xác rồi, còn gì nữa mà gầy dựng lại.
Quản lý kinh tế mà nước đến trôn mới họp để "kéo" thì còn nước mẹ gì!
Một thời gian nữa vì giá heo tăng nên người ta lại nuôi heo nhiều, thì giá heo sẽ giảm dần. Khi ấy các ông sẽ vỗ ngực xưng là nhờ ta kéo hahaha.
Tuy vậy phải mất chừng một năm rưỡi mới có thể gầy lại đàn heo để không còn thiếu nguồn cung như hiện nay. Lúc đó công "kéo" của mấy ông nguội mất rồi, không biết có đủ mặt dày để kể công hay không.

CƯỚP -

Tác giả: Nhà thơ NGUYỄN DUY
con ơi mẹ dặn câu này
cướp đêm là giặc cướp ngày là quan - (ca dao xưa)
Cướp xưa băng nhóm làng nhàng
cướp nay có đảng có đoàn hẳn hoi
có con dấu đóng đỏ tươi
có còng có súng dùi cui nhà tù
cướp xưa lén lút tù mù
cướp nay gióng trống phất cờ phóng loa
con trời bay lả bay la
cướp trên bàn giấy cướp ra cánh đồng
dân oan tuôn lệ ròng ròng
mất nhà mất đất nát lòng miền quê
tiếng than vang động bốn bề
cướp từ thôn xóm tiến về thành đô
ai qua thành phố Bác Hồ
mà coi cướp đất bên bờ Thủ Thiêm
bây giờ mẹ phải dặn thêm
quan tham là cướp cả đêm lẫn ngày.
Sài thành, tháng 9.2018