Thứ Năm, 28 tháng 4, 2016

THĂM QUẦN ĐẢO NAM DU

 Quần đảo Nam Du nằm trong vịnh Thái Lan, cách Rạch Giá 90km. Quần đảo gồm 21 hòn lớn nhỏ, lớn nhất là HÒn Lớn hay Hòn Củ Tron, là địa điểm chính mà khách du lịch ghé đến, ăn uống ngủ nghỉ. Tuỳ theo tour tuỳ thời gian du lịch và tuỳ ý thích, du khách sẽ đi tham quan, tắm, ngắm san hô hay câu mực v.v... ở các hòn khác .

1/ Phương tiện đến đảo: Chỉ có một đường đi bằng tàu cao tốc từ Rạch Giá. Thời gian đi khoảng 2,30 phút. Tàu có máy lạnh, tương đối thoải mái. Bến tàu ở Rạch Giá rác ôi thôi là rác. Rạch Giá làm khu lấn biển hoành tráng, ban đêm đèn ngọn xanh ngọn đỏ hào nhoáng mà để rác ngập bến tàu thật là khó coi!
2/ Nhà nghỉ: Trên đảo chưa có khách sạn, chỉ có nhà dân dành ra vài phòng cho khách thuê hoặc các phòng trọ xây vội vàng. Phòng trọ xây như một cái hộp, có nhà vệ sinh, có máy lạnh nhưng điện đóm không đủ nên máy lạnh chạy không nổi, phải xài quạt máy. Giá phòng trung hiện nay 300-400 ngàn. So với giá phòng ở Sài Gòn thì mắc. Hiện nay dân đảo vẫn đang hối hả xây dựng thêm phòng cho thuê. Xây “cái hộp” gắn máy lạnh vào là đơn giản nhất. VẬt dụng cho các phòng trọ được vận chuyển ra đảo mỗi ngày.
Mình thấy tiếc những làn gió biển mát rượi. Nếu phòng nghỉ trên đảo được xây cất thuận theo tự nhiên, hứng được gió biển thì tốt biết mấy. Ở thành phố giam mình trong phòng máy lạnh suốt đã mệt rồi, ra đảo lại bị nhốt trong “cái hộp” kín mít còn chán nào hơn?
3/Ăn uống, hải sản
Hải sản trên đảo rẻ và ngon, thức ăn thức uống không phải hải sản đều mắc hơn trong đất liền. Đảo Nam Du có một loại cá mà nới khác không thấy có, là cá Xương Xanh. Gọi như vậy vì xương cá có màu xanh nhạt rất lạ. Con cá dài, có mỏ nhọn như cá lìm kìm ở đồng bằng. Thịt cá ăn khá ngon, có thể nấu canh chua, nướng, kho v.v... Cá không tiêu thụ hết thì dân đảo làm khô bán.
ĐÂy, cá xương xanh chủ quán ăn mà đoàn mình ăn cơm suốt mấy ngày đang lựa mua để chế biến.
Mình vẫn thắc mắc khi xưa người dân ở đảo ăn gì thế cơm gạo. Trong truyện của cụ Sơn Nam thì nói ăn khoai môn. Trên đảo mình thấy món bánh làm bằng khoai mỡ, khá ngon. Bánh này mình không thấy (hoặc chưa thấy/ biết ) ở đâu khác trong vùng đồng bằng. Có lẽ đây là món ăn của người dân đảo hồi xưa, giờ chế biến lại cho ngon hơn chăng?
4/ Nước sinh hoạt
Dân đảo dùng nước suối hoặc nước giếng. Nước suối thì mình nghe người ta nói chứ chẳng tận mắt thấy được dòng suối nào vì mùa này suối cạn. Giếng thì nhiều, trong xóm chỗ mình trọ có cái giếng đào, theo chủ giếng thì chỉ sâu 5-6m gì đó nước tốt quanh năm chưa bao giờ bị cạn. Nước sinh hoạt trên đảo chủ yếu từ các giếng nước này. Mình thấy ở quán ăn có các bình nước tinh khiết, không biết chở từ đất liền ra hay sản xuất tại chỗ (tính hỏi và xem nhãn bình nước mà rồi quên luôn)
Giếng đây, thành giếng xây cao ngang đầu gối, trên đậy nắp và để đồ tùm lum. Có máy bơm nước lên chứ không phải thả gàu múc như hồi xưa
5/ Tắm biển, chơi 
Ở hòn Củ Tron có một con đường vòng quanh hòn nhưng mới làm xong nửa phía nam hòn. Nửa phía bắc chưa có đường đi. Muốn đi quanh phía bắc đảo phải tự leo trèo qua các mỏm đá hoặc đi thuyền quanh hòn. Trên đảo có nhiều xe máy cho thuê để du khách tự chạy quanh đảo. Giá thuê 150 ngàn/ ngày. Thuê chưa tới 1 ngày thì 120 ngàn. Các đoàn khách đông người thì thuê xe chở đi vòng đảo. Xe chở được 10-12 người, của bộ đội biên phòng.
Hòn Củ Tron có duy nhất một bãi tắm nhỏ, sạch, đẹp. Nếu có 50 người tắm cùng lúc chắc chật bãi.
Bãi tắm đó từ trên cao nhìn xuống, bãi tắm là đường có cát trắng bên trái.
Cảnh trên đường quanh đảo
Tour của đoàn mình đi ca nô qua hòn Mấu tắm biển và “lặn” ngắm san hô. Theo mình thấy thì là “chổng” ngắm san hô thì đúng hơn (hahaha). Mặc áo phao, đeo kính cho kín mắt, mũi rồi úp mặt xuống nước nhìn san hô. Vì áo phao làm mình nổi nên khi cúi đầu xuống cố nhìn cho rõ thì phải chổng... phao câu. Mỏi cổ gần chết!
Lúc tắm biển sợ nước biển dính máy hình, dính điện thoại nên hông có chụp hình. Các bạn cứ tưởng tượng nha!

Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2015

THEO CHÂN TỨ ĐẠI MỸ NHĂN

 chú thích: nhăn vì nắng chói chứ hong phải vì có níp nhăn đâu.

Đường vào ga cáp treo. Một mỹ nhăn đi trước nên chỉ còn lại tam mỹ nhăn.
Vào tới ga rồi
Vừa ra khỏi ga trên đỉnh núi. Hoa đẹp sao bằng mỹ nhăn, khỏi so!
Trên đường đi vào chùa Phật Lớn
Mặc áo tràng vẫn là mỹ nhăn. Trước khi vào lễ Phật ở chùa Phật Lớn.
Đường từ chùa Phật Lớn sang chùa Vạn Linh
Mỹ nhăn trước sân chùa
Xuống núi rồi thì vào rừng
Nhắn với các mỹ nhăn: hình này giờ đã đẹp, ba năm sau sẽ đẹp hơn nhiều phải hem.

Thứ Tư, 25 tháng 11, 2015

RÙNG TRÀM TRÀ SƯ mùa thiếu nước

 Rừng tràm Trà Sư là phần còn sót lại của rừng tràm bạt ngàn xưa kia trong vùng tứ giác Long Xuyên. Tuy diện tích không lớn (850 ha) nhưng rừng tràm Trà Sư có cảnh quan rất đẹp và có nhiều sinh vật đặc hữu (các loại chim cò rùa rắn ếch nhái v.v...) được bảo vệ.

Từ tháng 7 đến tháng 10 âm lịch là thời gian đẹp nhất ở rừng tràm vì lúc ấy là mùa nước nổi. Nước sông Hậu dâng lên, tràn vào rừng tràm rửa trôi nước trong các lung, các mương đã bị tích tụ nhiều xác rong bèo và các chất hữu cơ phân huỷ trong suốt một năm. Nước trong rừng tràm được làm “tươi mới”, tôm cá cũng theo dòng nước sông mà vào sinh sôi nẩy nở trong rừng. Các loại chim nước cũng theo đó mà làm tổ, mà đẻ trứng, mà sinh sống trong rừng tràm. Sen, súng ra lá non, chuẩn bị cho kỳ ra hoa mới...
Năm nay nước không “nổi”, nước cũ trong rừng tràm không được thay mới, chim cò vì thế cũng ít đi, sen súng lưa thưa. Đoàn chúng mình dạo xuồng cả buổi trong rừng mà chỉ “gặp” vài con chim trích.
Tuy vậy, cảnh rừng tràm vẫn rất đẹp
Đoàn mình 10 người ba chiếc xuồng ba lá lượn quanh rừng
ĐẶc biệt lầm tham quan rừng tràm này đoàn mình đã “phát hiện” ý nghĩa tên gọi của thứ đồ vật đăc trưng miền sông nước. Nó đây
Đây là chiếc “vỏ lãi”, tên khác là “tắc ráng”, tên khác nữa là “vỏ vọt”. Theo lời bạn chèo ghe kiêm hướng dẫn ziên dịch lu của rừng tràm thì tắc ráng nghĩa là “tắt” máy rồi nó còn đi “ráng” thêm khúc nữa. vỏ vọt là leo lên “vỏ” nổ máy là nó liền “vọt” lẹ! Còn tên “vỏ lãi” mọi người tự suy đoán ý nghĩa đi nha :-p
Chiếc vỏ lãi này đưa đoàn mình từ bìa rừng vào trong, chuyển bọn mình qua ba chiếc xuồng ba lá chèo tay dạo một vòng, lại trở qua vỏ lãi vào “trạm giữa”. Nơi trạm giữa có nhà hàng, quán nước và một đài quan sát có ống dòm nhưng bị hư!
Đoàn mình ngồi quán nước dưới chân đài quan sát, uống cà phê, uống nước thốt nốt, ăn xoài và tám chuyện với chị chủ quán. Chị chủ quán tám chuyện vui đến nỗi làm mọi người cười nghiêng ngả sảng khoái
Chị ấy đây
Và cười bể rừng đây
Kết quả sau trận cười là đoàn mình mua hết 7 chai mật ong, mà lúc đầu định mua có 2 chai, sau lên 4 chai, 6 chai rồi 7 chai, hết luôn số mật ong của chỉ. Mình đi rừng tràm bao nhiêu lần mà lần này là lần đầu mua mật ong ở đó! Chị chủ quán cũng rất điệu nghệ tặng thêm cho đoàn mình trái xoài sau khi đoàn mình kêu cà phê, nước thốt nốt và một trái xoài keo chấm muối ớt.
Sau tour trong rừng, đoàn “nghiên kiú” thoả mãn quay ra vỏ lãi trở về thị xã Châu Đốc, kết thúc một ngày dạo chơi lên núi xuống rừng thật nhiều ấn tượng khó phai.