Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2020
GIÁ THỊT HEO...
MƠ
Thái Bá Tân
Rồi ngủ, quên tắt đèn.
Rồi mơ, mơ vớ vẩn.
Lần này về Triều Tiên.
Như thác lũ băng băng
Từ núi rừng tràn xuống
Thành phố và đồng bằng.
Và Ngụy phải lật nhào.
Miền Nam được giải phóng.
Vinh quang và tự hào.
Nghèo đói và đau thương,
Người Miền Nam khốn khổ
Được đưa lên thiên đường.
Mọi cái nhà nước lo.
Từ tem phiếu quần áo
Đến dầu củi, bo bo.
Đạo đức Kim Nhật Thành,
Cha già của dân tộc,
Vĩ đại và anh minh.
Bạo lực và bất công,
Theo nguyện vọng dân chúng
Được phép mang tên ông.
Đỏ rực cả bốn mùa.
Ra quân và kiên định,
Học tập và thi đua.
Đơn ca hoặc đồng thanh.
Hát, rơm rớm nước mắt
Bài “Như có bác Thành”.
Các tỉnh đua nhau xây.
Dân sẽ không thấy đói
Khi ngắm tượng suốt ngày.
Như Huyndai, Kia,
Chuyển sang làm xe đạp,
Phát không cho mọi nhà.
Ngăn liếp thành nhiều phòng
Rồi cấp cho đại diện
Của giai cấp công nông.
Các sĩ quan Miền Nam
Được vào trại cải tạo.
Sướng, không phải đi làm.
Sướng lắm dân Triều Tiên.
Thế mà hai triệu đứa,
Ngu, tìm cách vượt biên.
Dám phản biện, biểu tình.
Dám nói xấu thời đại
Rực rỡ và quang vinh…
Thế đấy, già, lẩm cẩm.
Mơ về nước Triều Tiên,
Mà dụi mắt nhìn kỹ,
Thấy hình như quen quen.
Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2020
Có ai còn nhớ April đen?
Nước mất nhà tan người tiêu tán
Khỉ đột tai bèo chiếm phố quen.
Đại bác cà nông hết lộn lồng
Thắng cuộc mỹ miều gọi phỏng giái
Nước còn biển mất quan ngại không?
Đào núi lấp biển lấn luôn sông
Rừng gỗ nguyên sinh vô biệt phủ
Vương triều sai bảo kính như ông
Tài nguyên bán hết lỗ chổng mông.
Ung thư ,tai nạn ,quy hoạch cướp
Kẻ cười người khóc một dòng sông.
Thứ Năm, 23 tháng 4, 2020
ĐÚT MIỆNG NĂM CHÈO
Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2019
THÁNG TƯ... ĐƯỜNG CHÚNG TA ĐI
HÌnh 2: ăn nhậu trên cao tốc Nội Bài- Lào Cai (đường vắng không xe thì nhậu!)
Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2019
CON NGƯỜI MỚI XHCN
Vụ em học sinh ở trường Phù Ủng bị bạn đánh hội đồng và lột đồ làm nhục tới giờ mình vẫn chưa dám coi clip vì quá bất nhẫn. Chuyện này nối tiếp những chuyện tệ hại khác của ngành giáo dục khiến cho các bậc phụ huynh và cả xã hội nhao nhao lên đòi dánh đòi giết đòi bỏ tù...các thủ phạm. Rồi sao nữa? Rồi sẽ tạm yên ắng được vài hôm trước khi xảy ra sự vụ mới. Nếu không có sự chấn chỉnh từ gốc thì tình hình sẽ ngày càng tệ hơn mà thôi.
Chuyện nữ sinh đánh nhau bứt tóc lột đồ đâu phải mới xảy ra lần đầu, nó xảy ra RẤT THƯỜNG XUYÊN mà có ai có trách nhiệm trong ngành giáo dục quan tâm để chấn chỉnh, để giải quyết?
Có nhiều bài phân tích tại thế này tại thế nọ. Theo tôi là tại thể chế XHCN. Thời thực dân Pháp ông tôi đi học, thời VNCH ba mẹ tôi đi học, thời mới "giải phóng" chị em tôi đi học, chưa có thời nào mà học sinh mất dạy như thời XHCN này. Thế hệ chúng tôi nhớ lại thời đi học với tình cảm thương yêu trìu mến, yêu bạn kính thầy.
Còn học sinh bây giờ, đi học chịu đủ kiểu bạo hành từ thể xác đến tinh thần, từ bạn bè đến thày cô hoặc là kẻ trực tiếp bạo hành hoặc là kẻ bàng quan vô cảm đứng nhìn hoặc cổ vũ cho hành vi xằng bậy thì các em sẽ lưu giữ ký úc gì về thời đi học???
Miền NAm đỡ hơn miền BẮc chút ít, chẳng qua vì áp dụng quy trình giáo dục con người mới XHCN chậm hơn miền BẮc 30 năm. Thêm 10-20 năm nữa thì hai miền như nhau, khỏi phân biết hay kỳ thị gì cho mệt!
Nghĩ thương cho con em bị giáo dục mất hết tính người. Nghĩ xem, một con người BÌNH THƯỜNG thôi, không phải tốt đẹp cao thượng xuất chúng gì thì tự nhiên cũng đã có lòng nhân. Người bình thường sẽ không thích thú đánh đập làm nhục người khác, thầy cô giáo bình thường sẽ can ngăn khi thấy học sinh đánh nhau đánh nhau. Còn bây giờ, chúng ta đang sống trong xã hội gì thế này?
Thứ Hai, 25 tháng 2, 2019
MỘT CHUYỆN TÌNH


